Vì sao mùa đông ấm áp – Chương 27.1

Hôm qua ta gặp trục trặc trên đường về, nên tận 10h30 mới về đến nhà, mệt chẳng làm gì được  nữa =.=”

Ta post chap mới đây, tầm chiều tối ta post nốt nhé, h đi ngủ trưa đã :D

 

Chương 27

Edit: Juu_chan

Nhận thấy tôi nhìn không dời mắt, Tịch Si Thần nghiêng mặt đi ho nhẹ, như thể đứa trẻ con bị bắt quả tang đang làm chuyện xấu, khuôn mặt dưới ánh lửa ửng hồng lên một mảnh.

Vết thương chưa xử lý trên ngực đã kéo vảy, máu tươi đỏ thẫm gần như đen đã không thấm ra nữa…

Trong nháy mắt, trong đầu chợt sáng tỏ! Bỗng nhiên nghĩ tới gì đó, rùng cả mình…Muốn cười to, thực sự muốn cười thật to…Tôi lại cứ hết lần này đến lần khác như đứa ngốc để cho những điều giả dối ấy lừa gạt! Sao tôi lại quên mất,  Tịch Si Thần là loại người ích kỷ thế nào. Vậy ra, tình cảm của mình toàn bị người ta đùa cợt!

Sự lo lắng trong ánh mắt thoáng cái đã không còn! Những bối rối và mê mang lúc nãy, còn có cả dư vị của sự dịu dàng mà man mác buồn khiến lòng tôi rối loạn của anh ta, giờ biến thành những tiếng cười nói sỉ nhục tôi, điên cuồng nhạo báng sự ngu xuẩn của tôi.

Tịch Si Thần không nhận ra sự thay đổi của tôi, bình tĩnh đứng lên, lại như bị choáng váng mà khựng lại, tay phải theo bản năng bám lấy tường đá mà vươn dậy, nhoáng một cái đã ổn định thân mình. Máu còn ấm áp, chảy xuống một dòng theo mặt tường đá mấp mô.

“Có đứng lên được không?” – Tịch Si Thần hỏi, nụ cười toát ra vẻ dịu dàng, mà tay phải đang buông kia như thể đang vô tình chà xát mặt tường thô ráp, xóa sạch vết máu kia, chỉ để lại những vệt màu hồng, tựa như những vệt máu khô cạn đã lâu bám trên tường.

“Phía trước là cầu thang dẫn vào hầm rượu, nhưng cửa đá để mở vào đã bị hỏng rồi…”  – Giọng nói dần dần yếu đi, mà tôi cứ lẳng lặng chẳng nghe lấy một từ, mí mắt cụp xuống che đi toàn bộ cảm xúc này.

Tiếng nói mong manh kia dần dần ngưng lại, rồi như chợt nhớ ra điều gì, lại vang lên – “Trừ phi…” – Lại còn thả ra hai chữ này.

Phía trước là một hành lang dài tăm tối, nhỏ hẹp khó mà qua được. Lối ra của khối kiến trúc rộng lớn cổ kính vô cùng này không ngờ lại khiêm tốn đến vậy, nhưng đúng sai gì thì cũng chẳng quan trọng nữa rồi.

Tôi đứng dậy bước về phía đó. Quay đầu lại thấy Tịch Si Thần vẫn đứng ở rất xa phía sau, nhẹ nhàng ôm ngực ho khe khẽ, bước chân hơi lộn xộn và mơ hồ. Tịch Si Thần, thực ra việc gì anh phải như vậy.  Rốt cuộc cũng không muốn lo lắng vớ vẩn, vì hiểu rõ được sự giả dối bên trong.

Để ý tới ánh mắt đánh giá của tôi, Tịch Si Thần sửng sốt, đứng thẳng mình, đáy mắt đen tối hiện lên một tia u ám, thản nhiên nói – “Tôi lấy đuốc cái đã.”

Sau cánh cửa cuối con đường nhỏ là một hầm rượu, những chai rượu vang hàng thế kỷ được đặt xen kẽ ngay ngắn trong những hốc trên tường đá.

Một số đã bị vỡ, để lại trong những hốc trên tường các mảnh vỡ.

Hương rượu tản mác trong không khí nồng đậm hơn nhiều so với lúc trước.

Mùi rượu quá nồng khiến tôi cảm thấy không được khỏe.

Sắc mặt Tịch Si Thần đỏ lên lạ lùng, đứng không vững như muốn ngả về phía tôi.

“Tịch Si Thần!” – Tôi quát khẽ theo bản năng.

Không tiếp tục cái dáng vẻ ngả nghiêng nữa, anh ta thuận tay cầm lấy một bình rượu trên kệ nói – “Nơi này không có thức ăn nước uống, đành phải uống tạm thứ này…nhưng mà hình như hơi nhiều quá…” – Thản nhiên tự giễu, cả bản thân anh ta cũng không tin được cái lời giải thích này.

Nhẫn nhịn trong lòng đã đến cực điểm rồi, lại nảy sinh ý muốn trả đũa.

“Tịch Si Thần, anh thích tôi điểm nào chứ?” – Khẽ cười bước từng bước đến bên anh ta, giọng nói mềm mại vốn không có ở tôi – “Thân thể tàn tạ này, hay là…linh hồn nực cười này?”

Tịch Si Thần ngây người, mặc cho bàn tay lạnh như băng của tôi đặt lên cơ thể mình.

Nhận thấy chiếc áo sơ mi trắng kia đã ướt đẫm rồi, đóa mẫu đơn đỏ thẫm kia cũng đã phai màu rồi.

“Thực là một trò đùa không tồi.” – Lần lượt cởi bỏ từng chiếc khuy áo ngay ngắn, để lộ ra khoảng ngực trần trụi.

Ngón tay chậm rãi lướt qua vết thương ngắn ngủn kia, dừng ở nơi trái tim phập phồng.

“Đáng lẽ ra anh nên đâm vào đây.” – Giọng điệu nhẹ nhàng chất chứa sự cay đắng. Cảm giác được khối cơ thể dưới tay này trong nháy mắt trở nên căng thẳng, ngay cả nhịp phập phồng dưới đầu ngón tay cũng như ngừng lại. – “Vết thương ngắn và nông như vậy, sau khi rút dao ra máu mới có thể chầm chậm chảy ra, sau đó trong nháy mắt nắm chặt lấy lưỡi dao, để máu ở lòng bàn tay chảy tràn trên miệng vết thương, giả làm thương nặng…Tôi không ngờ Tịch tiên sinh có thể diễn hay như vậy.” (Juu: haizz, khổ nhục kế, chỉ là khổ nhục kế thôi)

 

(cont)

 

17 thoughts on “Vì sao mùa đông ấm áp – Chương 27.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s