Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 61.1

Chap này chán =.=”

Nhưng ta cố

Tại chap sau cả sau nữa hay lắm :”>

 

Chương 61

Edit: Juu_chan

 

 

Uống rượu một hồi, Hoàng thượng cười nói – “Bây giờ dù không thể ngắm trăng, nhưng mọi người tề tựu một chỗ cũng thật đáng mừng, trầm biết các ngươi đều có tiết mục góp vui, bắt đầu đi.”

Lưu phi ngồi bên cạnh nâng chén rượu, nũng nịu ỏn ẻn nói – “Hoàng thượng đã hào hứng như vậy, thiếp thân cũng muốn làm Hoàng thượng vui, nên sẽ dâng lên Hoàng thượng một khúc nhạc.”

“Hoàng thượng.” – Mộ Dung Tuyết đột nhiên đứng dậy, thi lễ một cái này, Hoàng thượng nhìn thấy biểu tình xấu hổ đỏ mặt của nàng, hai vai lõa lồ, đường cong duyên dáng, tư thế nửa kín nửa hở, càng khiến người ta mơ màng, giọng nói hơi hơi lộ ra vẻ ngượng ngùng, tuy tóc buông một nửa, nhưng vẫn mơ hồ thấy được ngũ quan, tinh xảo hoàn mỹ. – “Tuyết nhi muốn dâng khúc cho Hoàng thượng trước…Lưu phi tỷ tỷ, muội muội sao có thể để cho tỷ bắt đầu được, muội nên làm trước, để tỷ tỷ xem vui vẻ, mới tròn bổn phận của muội muội.”

Hoàng thượng cười cười, dáng vẻ lúc này của Mộ Dung Tuyết so với dáng vẻ khi y mới gặp nàng khác nhau rất xa, tới mức làm cho cả người y nóng lên, trong lòng có vài phần áy náy, mấy ngày nay đã lơ là nàng, chắc cũng sẽ bị oán giận. (Juu: ta tự hỏi nếu ẻm Tuyết không hở hang thì lão này có “áy náy” không nữa)

Nghĩ vậy, không nhìn tới hận ý trong mắt Lưu phi, dùng giọng nhỏ nhẹ dịu dàng nói – “Tuyết nhi à, trẫm từ lâu đã nghe nàng thông thạo cầm kỳ thi họa, vậy phiền nàng vất vả một chút, góp vui cho mẫu hậu cùng các vị đang ngồi đây đi.”

“Hoàng thượng…” – Lưu phi không chịu, thân mình dựa vào người Hoàng thượng.

“Có cái chuyện cỏn con, việc gì phải tranh giành trước sau.” – Hoàng thượng hơi phật lòng nói – “Ngươi xem ngươi, còn ra thể thống gì, Hoàng hậu và Ngô phi còn chưa mở miệng, ngươi sao còn nhiều chuyện!”

Trong mắt Mộ Dung Tuyết đong đầy tình cảm, dịu dàng cười với Hoàng thượng, bên tai nghe Lệ phi ngồi cùng bàn nhẹ giọng cười trêu chọc – “Tuyết phi, mấy hôm không gặp, tiến bộ không ít, thật không hổ là tiểu thư của Mộ Dung vương phủ, thật khiến Lệ phi ta mở rộng tầm mắt. Chẳng qua, thế này mới thú vị!”

Mộ Dung Tuyết hơi nghiêng đầu, liếc nhìn Lệ phi – “Thú vị sao, ta còn không biết đấy, ta cảm thấy không thể không làm vậy.”

Giọng nói ấn chứa sự chua xót, đúng vậy, Hoàng thượng vốn đương sủng hạnh nàng, thế mà giờ phải hao tâm tổn sức để lấy lòng Hoàng thượng, thậm chí còn phải hy sinh sắc đẹp, đường đường tiểu thư của Mộ Dung vương phủ, thế mà cũng phải phong tình như vậy, nghĩ đến đây, khóe mắt ửng hồng, cố nín nhịn lại.

Lệ phi không nói gì thêm, Mộ Dung Tuyết là người kiêu ngạo thế nào, ở Mộ Dung vương phủ vốn được người ta hâm mộ thế nào, để rồi, giờ đi đến cái nước phải dùng chính dung mạo của mình để dụ dỗ Hoàng thượng, chắc chắn là chuyện rất đau xót.

Mộ Dung Tuyết ngồ trước đàn, bàn tay mềm nhẹ phẩy, tiếng đàn vang lên, du dương êm tai.

Mộ Dung Phong gật đầu, Mộ Dung Tuyết này đúng là tinh thông cầm kỳ thi họa, Mộ Dung Thanh Lương nhất định đã tốn nhiều thời gian và công sức dạy dỗ nàng, nghĩ tới đây một cái, chợt bật cười, khi ở thời đại của Bạch Mẫn nàng thực ra chẳng hiều cầm kỳ, đến nơi này ăn không của Mộ Dung Phong, tự dưng lại có thể đánh đàn làm thơ, haha, thật là hay ho. (Juu: ai chả thích thế =.=”)

Chỉ là tại cái triều đại này, ở lâu, cũng cảm thấy có chút bị đồng hóa, từ ăn nói đến cử chỉ, không tự chủ được mà thu lại nhiều lắm.

Có đôi khi không tránh khỏi cảm thấy buồn.

Trong tiếng đàn du dương êm tai, ánh mắt Hoàng thượng càng dịu dàng, một nữ tử xinh đẹp, một lòng si tình, đối với hắn, tất nhiên là một sức hấp dẫn không thể chống đỡ được, hơn nữa mấy ngày nay chưa từng sủng hạnh, trong lòng cũng có ý áy náy, vô thức đứng dậy khỏi chỗ của mình, đi tới bên cạnh Mộ Dung Tuyết, xem nàng đánh đàn.

Từ trên nhìn xuống, mơ hồ thấy được da thịt mềm mại trước ngực nàng như ẩn như hiện, đường xong duyên dáng cũng phập phồng theo nhịp thở, sự hấp dẫn ấy vô tình khiến cho Hoàng thượng nhẹ nuốt một ngụm nước miếng, chỉ hận giờ phut này không thể kiếm chỗ không người, thỏa sức vui vẻ. (Juu: bản chất dê già hám gái mà >”<)

 

(cont)

P/S: Mấy hôm nay mưa lạnh quá >”< Ta mệt, đi học đường xa, hôm nào về cũng ướt từ trong ra ngoài >”< Truyện ít cũng đừng trách ta nhé :[

 

 

23 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 61.1

  1. Thank nang nhiu na. Hi. Dung la o Ha noi may h0m nay mua to gio lon that. Nang can than khong bi cam lanh day.Co truyen doc la vui lam roi. Nang dung ay nay nha.^^

  2. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s