Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 60.1

Chương 60

Edit: Juu_chan

 

Ra khỏi cung Tường Phúc, nhận thấy trời bắt đầu mưa, lại còn có gió, độ ấm giảm hẳn, vừa đi vừa cảm thấy hơi lạnh xuyên thấu qua quần áo, có phần khó chịu. Tư Mã Nhuệ cầm một chiếc ô, cùng Mộ Dung Phong bước đi trong mưa gió.

Mưa thu câm lặng, lạnh lẽo, cực kỳ yên tĩnh, lại mang một hương vị tao nhã, khiến lòng người rung động.

“E là tối nay không có trăng mà ngắm.” – Mộ Dung Phong nhẹ nhàng nói.

“Thực ra cũng chẳng hay ho.” – Tư Mã Nhuệ thản nhiên nói – “Người trong cung này thường không ra mặt, giờ đến Tết Trung Thu, cái chính là muốn làm cho tổ mẫu vui vẻ một chút, sự mới mẻ này có thể khiến nàng lóa mắt, nhưng cũng là cơ hội để các tần phi tranh giành tình nhân, có tần phi cả năm chỉ có một hai ngày tết này mới được gặp mặt Hoàng thượng, cho nên phải dùng mọi cách để làm Hoàng thượng vui, làm Hoàng thượng để ý. Ta cuối cùng luôn là chuồn ra giữa chừng.”

Mộ Dung Phong không nói gì, mặt có chút hoảng hốt, đột nhiên nhớ tới rằm tháng tám khi còn là Bạch Mẫn, ngày ấy rằm tháng tám còn quây quần cùng cha mẹ, mẹ làm cả một bàn ăn ngon, lúc ăn cơm, cha mẹ cứ lải nhải hoài, thúc giục nàng mau tìm một người thích hợp mà cưới đi, nhìn thấy cái bộ dạng lúc này của nàng, họ sẽ thế nào nhỉ?

Nhớ về họ, cũng chỉ vô ích thôi, chỉ là nhớ mà thôi, e là bây giờ Bạch Mẫn còn đang say ngủ, đây chỉ là một giấc mộng của Bạch Mẫn, Mộ Dung Phong cũng chỉ là một nhân vật trong giấc mộng của Bạch Mẫn mà thôi, tất cả rồi sẽ tan biến.

Dùng cơm trưa xong, Tư Mã Nhuệ bị Tư Mã Triết phái người tới gọi đi rồi.

Mộ Dung Phong cảm thấy có chút mệt mỏi, thời tiết thế này, rất thích hợp để ngủ, dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, chi bằng đi ngủ, miễn cho buổi tối hết sức chống chịu. Ôm lấy chăn bông, cảm thấy rất thoải mái, nghĩ nhiều làm gì, kệ nó đi, đã như vậy rồi, nàng có thể làm gì chứ, thôi thì tận hưởng hiện tại.

Bây giờ cũng không phải tệ, là thái tử phi, ra vào có người hầu hạ, cơm áo không phải lo, lão công cũng rất anh tuấn, lại còn là thái tử, haha, ngẫm lại, cũng đành phải tự an ủi mình như thế, nhưng mà cứ nghĩ tới, lại không kìm được nước mắt, nỗi nhớ dù có bị đè nén lại, hơi lơ là một chút sẽ trào dâng. Nàng nhớ kiếp ấy của nàng, người thân bè bạn của Bạch Mẫn, mà chỉ có thể nhớ, không thể gặp, khoảng cách này không phải chỉ là một thành phố, một đất nước, mà là cả một triều đại, khoảng cách một ngàn năm.

Khi Tư Mã Nhuệ trở về, Mộ Dung Phong đã ngủ rất say, hắn cũng không đánh thức nàng dậy, hôm qua đã thức cả một đêm, khó mà không buồn ngủ, đành dựa vào nhuyễn tháp nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hương hoa quế ẩn hiện, như có như không, như thực như ảo. Chỉ nghe tiếng mưa gió ngoài cửa sổ, nhẹ nhẹ lọt vào tai. Trong lòng đã có cảm giác thỏa mãn, được như thế này, đã quá may mắn rồi, giữa biển người mờ mịt, có thể gặp được Mộ Dung Phong, hắn thật không mong gì hơn! (Juu: anh chả có tham vọng gì cả, mới gặp đã thỏa mãn =.=”)

Đã muộn lắm rồi mà mưa vẫn chưa ngớt, rằm tháng tám năm nay chắc chắn là không có trăng để ngắm, hơn nữa còn rất lạnh.

Mộ Dung Phong cố ý chọn chiếc áo choàng dày màu vàng nhạt, dù cho ngày thường thích giản đơn thế nào, tới ngày lễ tết, cũng phải chú ý một chút. Bên trong cũng là quần áo cùng màu, trên tóc đen cài xéo một cây trâm phượng, gài thêm mấy bông hoa quế, có hương thơm tự nhiên không lộ liễu, lịch sự tao nhã và tươi mát, tự mình thấy cũng được.

“Thấy sao?” – Quay đầu hỏi Tư Mã Nhuệ vừa từ ngoài vào.

Khi nàng tỉnh lại, Tư Mã Nhuệ đã sớm tỉnh lại rồi, khi Xuân Liễu hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu thay quần áo, hắn cũng đi thay quần áo, thực ra Tư Mã Nhuệ là một nam tử rất là anh tuấn (Juu: chuyện, soái ca nhà ta mờ), lúc này, mặc một chiếc áo khoác nhạt màu, thắt lưng đeo mảnh ngọc bội màu đen, đơn giản mà cao quý, dù danh tiếng có bừa bãi thế nào, vẫn không thể không nói rằng Tư Mã Nhuệ rất là nổi bật.

“Đẹp lắm.” – Tư Mã Nhuệ khen ngợi, nghe ra được là thật lòng thật dạ.

Mộ Dung Phong mỉm cười, tinh nghịch nói – “Ngươi cũng đẹp lắm.”

 

(cont)

22 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 60.1

  1. HA ha…lol…Rất là hay nha!!! Anh Tư Mã Nhuệ rất là dễ thương. Bơ rất là thích. Một anh chàng thái tử rất là đáng iu, rất ít soái ca đáng iu như thế dzì cóa rất nhiều soái ca lạnh lùng nha. Phong tỷ cũng dễ thương. Hai người đúng là một cặp trời sinh nhể. Các bạn dồng í hem he. Cảm ơn Juu chan

  2. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s