Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 46.2

(cont)

 

 

 

Mộ Dung Tuyết không biết nói gì, chỉ đứng ngây ngốc nhìn Nhã Lệ.

 

“Ngươi gọi là Thụy Hỉ phải không.” Nhã Lệ nhìn Thụy Hỉ cũng đang đứng ngây ngốc bên cạnh Mộ Dung Tuyết, lên tiếng nói, “Ngươi đó, bây giờ ngươi phải đi đến Hòa Dương Cung, nói với Hoàng Thượng, Tuyết phi đang bị một nữ tử dị tộc bắt cóc, hắn sẽ lập tức trở về thôi. Đi mau đi –“

 

Nhìn Thụy Hỉ khó khăn đi ra ngoài rồi Nhã Lệ mới quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết, tò mò hỏi, “Hoàng Thượng có gì tốt đến nỗi làm ngươi mê muội như vậy? Đến nỗi mẫu thân của ngươi tự sát cũng không làm ngươi hối hận, không phải chỉ vì hắn bộ dạng không tệ, mà lại còn ôn nhu chăm sóc ngươi, thêm nữa địa vị lại là Hoàng Thượng có quyền có thế nên người không hối hận sao? Ngươi thật sự yêu hắn sao?”

 

“Ngươi, ngươi không phải cũng có ý nghĩ câu dẫn Hoàng Thượng sao?” Mộ Dung Tuyết thấp giọng lên tiếng, nàng từng nghe nói đến nữ nhân này. Lúc ngắm hoa cúc tại Long Thúy Uyển nàng từng nghe Tư Mã Cường đề cập đến nữ nhân này, không phải lúc đó Hoàng Thượng đã đem nàng ta ban cho Tư Mã Cường rồi sao, bây giờ tại sao lại đột nhiên xuất hiện tại Noãn Ngọc Các?

 

Nhã Lệ bĩu môi, “Thật sự thì ta không thích hắn, ta yêu tên thái tử gọi là Tư Mã Nhuệ kia hơn, hắn bộ dạng xinh đẹp, khí chất cũng tốt, càng nhìn càng khiến tâm của ta xao xuyến, ta không thích Tư Mã Cường, ngoài mặt là một kẻ bộ dạng công chính, nhưng con người thật sự của hắn thì thật tối tăm, nhìn thấy hắn là ta ăn không no rồi.

 

Vấn đề là Tư Mã Nhuệ đã có Mộ Dung Phong rồi, bản thân ta tự hỏi ta không thể tranh với tỷ tỷ của ngươi. Cho nên cuối cùng cũng chỉ có thể lợi dụng vào Hoàng Thượng, nếu không phải vì nghĩ cho lợi ích của Ô Mông quốc thì ta cũng mặc kệ Hoàng Thượng của các ngươi, hắn rất già, thậm chí còn muốn lớn hơn phụ vương của ta.”

Mộ Dung Tuyết nhất thời chỉ biết ngây ngốc đứng đó nhìn Nhã Lệ, nàng ta rất có tài ăn nói, chuyện có lý cũng có thể nói thành không làm Mộ Dung Tuyết chỉ có thể im miệng không nói gì.

 

Ngoài cửa vang lên tiếng bước đi vội vàng, Hoàng Thượng mang theo vài thị vệ vội vã xông vào. Vừa tiến vào đã nhìn thấy Mộ Dung Tuyết đang bị một nữ tử bắt làm con tin, mà nữ tử kia đúng là Nhã Lệ công chúa trốn ra từ phủ của Tư Mã Cường. Nhã Lệ cũng thật to gan lớn mật, y phục trên người của Mộ Dung Tuyết sớm đã bị nàng ta cởi ra, bây giờ Mộ Dung Tuyết chỉ có một chiếc áo ngắn bó sát người, để lộ ra vòng eo mảnh khảnh, trên eo đeo một cái đai lưng cổ quái, còn bên dưới nàng chỉ mặc một cái quần bằng lụa mỏng manh, chân không mang hài, lộ ra đôi chân thanh tú đáng yêu, móng tay sơn đỏ, chỉ một cử động nhỏ cũng vang lên những âm thanh dễ nghe.

 

“Hoàng Thượng, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Nhã Lệ cười hì hì nói.

 

“Thả Tuyết Nhi của trẫm ra.” Hoàng Thượng lo lắng nói.

 

“Ra lệnh cho những người này tất cả đều ra ngoài, sau đó mới cùng ta nói điều kiện.” Nhã Lệ không nghe những gì Hoàng Thượng nói.

 

Hoàng Thượng lập tức ra lệnh cho tất cả mọi người lui ra ngoài, tức giận nhìn Nhã Lệ công chúa nói, “Ngươi không cần chọc giận trẫm, bằng không đừng trách trẫm không khách khí.”

 

Nhã Lệ nhẹ nhàng cười, rồi nói, “Lại đây, ta có vài điều muốn nói với ngươi. Ngươi phải ngoan ngoãn nghe theo, nếu ngươi chọc giận ta, ta sẽ lập tức biến Tuyết phi của ngươi thành một kẻ xấu xí. Chỉ cần chủy thủ vẫn còn trong tay ta, thì gương mặt xinh đẹp này của Tuyết phi sẽ không còn tồn tại nữa.”

 

“Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?” Hoàng Thượng nhìn Mộ Dung Tuyết lúc này đã sợ đến mức gương mặt trở nên trắng bệch, đau lòng nói, “Đừng làm Tuyết Nhi bị thương.”

 

“Ngươi chỉ cần tâm bình khí hòa nghe ta nói thì ta sẽ không làm nàng bị thương.” Nhã Lệ bình tĩnh nói, gương mặt đã dần chuyển nên nghiêm túc. “Phụ vương đem ta dâng cho ngươi, ngươi phải nhận, đừng đem ta làm lễ vật muốn ban cho ai thì ban, ngươi phải sủng hạnh ta, phong ta làm Lệ phi, ta cũng muốn trụ tại Noãn Ngọc Các này. Sau đó ngươi phải ra lệnh cho Tư Mã Cường, đứa con thứ hai đáng giận kia của ngươi thả con tin của Ô Mông quốc ta ra, hắn bắt ca ca của ta cùng một vài người khác, ra lệnh cho hắn lập tức thả họ ra.

 

Chỉ cần ngươi đáp ứng điều kiện của ta thì ta sẽ thả Tuyết Nhi của ngươi ra. Đồng thời ta cũng muốn nói cho ngươi biết là đừng nên đùa với ta, Ô Mông quốc ta thừa thãi dược liệu, nếu ta có thể thả Mộ Dung Tuyết thì cũng có thể dễ dàng bắt nàng ta lại một lần nữa.”

 

 

 

~ Hết chương 46 ~

 

 

 

 

 

 

11 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 46.2

  1. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s