Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 37.1

Chương 37

Edit: E_chan


Mộ Dung Phong nhắm mắt lại, “Không cần, đi chuẩn bị xe ngựa. Xuân Liễu, giúp ta thay quần áo rồi theo ta hồi Mộ Dung vương phủ. Còn Yên Ngọc, ngươi đi nói với Thái Hậu nương nương một tiếng là hôm nay Phong Nhi không thể đến trò chuyện cùng người, nói với người khi chuyện nhà đã xử lý xong Phong Nhi sẽ đến quấy rầy người.”

 

Xe ngựa chạy nhanh trên đường, chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa cùng tiếng bánh xe đang quay. Mộ Dung Phong khẽ thở dài, màn xe tung bay trong cơn gió sớm. Nhìn từ xa đã thấy ba chữ “Túy Xuân Lâu”, Mộ Dung Phong chuyển ánh mắt sang hướng khác, tựa về phía sau, lẳng lặng nhắm mắt lại, không nói gì.

 

“Tiểu thư không cần tức giận.” Xuân Liễu nhẹ nhàng lên tiếng, “Kỳ thật tối hôm sau khi trở về, việc đầu tiên Tứ thái tử làm là đi nhìn tiểu thư, thấy tiểu thư đã ngủ nên không đánh thức tiểu thư. Còn về — Nguyệt Kiều cô nương, Xuân Liễu cũng có nghe Yên Ngọc tỷ tỷ nhắc đến, tối hôm có thể cô nương ấy bị bệnh rất nghiêm trọng nên mới cho người đến làm phiền Tứ thái tử. Nói không chừng có lẽ Tứ thái tử đã hồi phủ, một hồi nữa sẽ đến Mộ Dung vương phủ.”

 

Mộ Dung Phong thản nhiên nói, “Ta mệt mỏi, muốn nghỉ một lát. Khi nào đến vương phủ gọi ta dậy.”

 

Xuân Liễu cũng không nói gì, nơi lòng ngực chỉ cảm thấy nhói đau. Chuyện của phu nhân chưa xong, lại thêm hành vi của Tứ thái tử, nhất định khiến tiểu thư rất đau lòng.

 

Vừa đến cổng Mộ Dung vương phủ đã nghe thấy một trận ồn ào. Mộ Dung Phong từ trên xe bước xuống, đưa mắt nhìn đã thấy Mộ Dung Tuyết. Hôm nay Mộ Dung Tuyết mặc một bộ y phục màu trắng, không ngờ chỉ qua hai đêm hoan tình ngắn ngủi đã khiến thiếu nữ hồn nhiên ngày nào trở thành một thiếu phụ quyến rũ phong vận.

 

“Tam tỷ.” Mộ Dung Tuyết nhìn thấy Mộ Dung Phong như thấy cứu tinh, lập tức chạy đến, đôi mắt đầy lệ. “Tam tỷ, tỷ mau giúp muội, phụ thân sai người chặn không cho muội bước vào Mộ Dung vương phủ nửa bước. Muội muốn vào xem mẫu thân nhưng bọn họ không cho muội vào.”

 

Những hộ vệ ngoài cửa nhìn thấy Mộ Dung Phong lập tức nói, “Tam tiểu thư, xin tiểu thư nhanh chóng vào trong. Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư đang chờ tiểu thư trong đó.”

 

Mộ Dung Phong chỉ có thể nói với Mộ Dung Tuyết, “Ta vào trong xem mẫu thân trước, muội tạm thời lánh mặt một hồi. Phụ thân hiện tại đang sinh khí, để tránh cho người lại càng sinh khí, muội vẫn tránh đi là tốt hơn.”

 

Vừa nói xong liền lập tức đi vào trong, Mộ Dung Tuyết cũng nhanh chóng chạy theo nhưng bị những hộ vệ bên ngoài lập tức chặn lại. “Xin lỗi Tứ tiểu thư, nhưng đây là lệnh của lão gia. Nếu chúng nô tài để tiểu thư vào, chắc chắn lão gia sẽ đánh gãy chân chúng nô tài.”

 

Mộ Dung Tuyết lao vào người Thụy Hỉ, không ngừng khóc lớn.

 

Thụy Hỉ cũng bất lực không giúp được Mộ Dung Tuyết, có ai nghĩ mỹ nhân sáng nay vẫn còn thẹn thùng, ê ấp nằm trong lòng Hoàng thượng bây giờ lại khóc đến gần sưng cả mắt như vậy chứ. Hoàng thượng tuy là người trên vạn người nhưng cũng chỉ là một lão gia đã lớn tuổi, đã vậy lại đã có chính thất. Khắp thiên hạ không thiếu gì người, nhưng tiểu thư gả cho ai không gả, lại gả cho Hoàng thượng, vậy làm sao mà phu nhân không đau lòng cho được. Vì che chở, không để tiểu thư gả cho Tứ thái tử “bất hảo”, hy sinh hạnh phúc của Tam tiểu thư, đem nàng thay tiểu thư đem gả cho Tứ thái tử, nhưng không ngờ cuối cùng tiểu thư lại trở thành phi tử của Hoàng thượng. Nếu biết trước mọi chuyện như vậy thì chi bằng như lời Đại tiểu thư đã nói, không bằng lúc đó đem tiểu thư gả cho Tứ thái tử, để bản thân khỏi hao tâm tổn sức để rồi cuối cùng mọi chuyện lại như vậy.

 

 

 

(cont)

Thank E_chan :x

30 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 37.1

  1. hoaiz~
    bà nì cũng chơi chiêu độc quá
    sống chán òy, sung sướng hưởng chán òy
    bây giờ vì con gái ngu muk tự sát để dằn mặt
    quả là cao tay
    mấy ai dám ra chiêu nì
    ta quả là bội phục
    *chắp tay cúi đấu*

  2. Oj bao ngay cho mog, thanks ss nhe. Doc cug thay toj mdt nhug ta thay nhu vay cho dag doj nho do, noj ko nghe, ngu rag ma chju. Hehe ta ju phog ty cua ta qua, mog y ay la nhue ka dau that dau cho chua thoj dao hoa.

  3. sao càng ngày càng ghét Mộ Dung Tuyết nha, làm sao có thể ở với một lão già đc, đã vậy lại còn là bố chồng của 3 chị nữa, người ta cười cho thúi mũi mất. Đúng là kiểu ngố điển hình của mấy vị tiểu thi thời xưa vì ko ra ngoài giao tiếp nhiều đây mà. Mình mà là bà mẹ thì cũng làm thế thôi, cho Mộ Dung Tuyết ân hận suốt đời lun, can cái tội ngốc mà còn ko nghe lời ng khác nói

  4. Cảm ơn juu tỷ *hôn hít*
    Bạn MDT cái gì cũng có, duy trí tuệ là thiếu, nông cạn là nhiều, gây nhiều chuyện vẫn nghĩ mình rất thánh thiện ngây thơ, không hiểu sao ta khinh MDT nhiều quá thế này.
    Hoàng thượng ta còn khinh nghìn lần, làm hại một gia đình, một mạng người chết vì chuyện mình gây ra mà vẫn coi như không.
    MDP tỷ lo lắng cho họ bằng thừa thôi, sống ung dung nhàn nhã đi ạ.
    Nhuệ ca, đọc chương 36.2, thất vọng quá. Hi vọng đây là một lời cảnh cáo cho huynh.

  5. haizz!!!!!!!
    tất cả là tại cái lão hoàng thượng dê xồm kia,đến con gái nhà lành cũng chẳng tha,làm mọi chuyện trở nên ntn.Mà Mộ Dung Tuyết kia cũng chỉ được cái mã bề ngoài,nhu nhược chẳng ra sao cả,như Nhuệ ca nói thì giống “bà cụ non”.Há há…..Phong tỉ nhà ta ăn đứt :)))))))))))))

  6. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s