Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 36.1

Chương 36

Edit: Juu_chan

 


Một lát sau, Yên Ngọc đi tới, thấy Mộ Dung Phong đang xem sách, vẻ mặt thản nhiên – “Tứ thái tử phi, Xuân Liễu nói người muốn đợi Tứ thái tử về dùng bữa tối, Yên Ngọc nghĩ người vẫn nên dùng trước đi, Vân Tuệ quận chúa đến đây, e rằng Tứ thái tử còn bận lâu mới về được.”

Mộ Dung Phong hơi hơi nhíu mày một chút – “Vân Tuệ quận chúa?”

“Dạ đúng.” – Yên Ngọc cười nói – “Vân Tuệ quận chúa là cháu bên ngoại của Hoàng hậu nương nương, là chị em ruột với Nhị thái tử phi, sống ở bên ngoài, một năm ước chừng có một đôi lần vào cung vấn an Hoàng hậu nương nương.”

Mộ Dung Phong gật đầu – “Ngươi lui xuống đi, ta đói bụng sẽ tự biết ăn. Hôm nay xem quyển sách này thật thú vị, thích quá đi mất, muốn thêm thời gian để đọc.”

Yên Ngọc lui ra ngoài. Mộ Dung Phong buông cuốn sách trên tay, ngoài cửa sổ đêm thu trong trẻo nhưng lạnh lùng mà tịch mịch, hoa lá lặng yên không nói năng, trăng như nước, trời đen như mực.

Đột nhiên có chút nhung nhớ tới Tư Mã Nhuệ, hắn bây giờ thế nào?…nghĩ vậy một cái, sách cũng không đọc nổi nữa, người tự nhiên có chút trống rỗng.

Tư Mã Nhuệ tận khuya mới từ Chính Dương cung trở về, Vân Tuệ biểu muội mang tới mấy hũ rượu ngon, hai huynh đệ Tư Mã Nhuệ, Tư Mã Triết cộng thêm Vân Tuệ biểu muội, cùng Hoàng hậu nương nương, cùng nhau uống cạn mấy hũ rượu ấy.

Cũng say một chút, trở về phủ đệ, ánh nến đều đã tắt, sự im lặng khiến người ta mơ hồ.

Xuân Liễu chưa ngủ, còn đang sửa sang này nọ, thấy Tứ thái tử trở về bèn thi lễ – “Tứ thái tử, ngài đã trở về, ngài có muốn dùng bữa không?”

Tư Mã Nhuệ lắc đầu –“Mộ Dung Phong đâu?”

“Vừa mới ngủ rồi, vốn định chờ ngài về dùng bữa.” – Xuân Liễu thành thật nói.

Tư Mã Nhuệ nhướng mày – “Vương Bảo không về nói cho các ngươi sao, không phải đã nói không cần chờ ta trở về sao? Nàng đã ăn gì chưa?”

Xuân Liễu lắc đầu, thấp giọng nói – “Không có, nói rằng không đói. Ban đầu nói chờ ngài về cùng ăn, sau lại đọc sách, dường như mệt mỏi nên tựa vào nhuyễn tháp mà ngủ. Lúc sau tỉnh lại, muộn quá rồi, tiểu thư nói không ăn nữa, rồi rửa mặt chải đầu đi ngủ.”

Tư Mã Nhuệ ngây ngốc sững sờ một chỗ, nửa ngày không nói nên lời.

Đi tới phòng nghỉ của Mộ Dung Phong, ánh trăng như nước tràn ngập phòng, sáng như ban ngày, Mộ Dung Phong nằm trên giường trải chăn phù phù dung (Juu: 床芙蓉被 ~ chịu luôn, chắc chăn thêu hình hoa phù dung =.=”), im lặng ngủ, mái tóc dài đen mượt rải rác trên gối, đầu hơi hơi nghiêng, như đứa trẻ con đáng yêu động lòng người, có điều hai hàng lông mày cứ nhíu lại, dường như có chuyện gì không vui.

Tư Mã Nhuệ nhịn không được vuốt nhẹ một chút hai hàng lông mày của Mộ Dung Phong, như thể muốn xua đi u buồn trên lông mày nàng.

“Có cần đánh thức tiểu thư không ạ?” – Xuân Liễu hỏi rất nhỏ.

Tư Mã Nhuệ lắc đầu – “Thôi bỏ đi, để nàng ngủ cho ngon. Hầu hạ chu đáo.”

Ngồi trước giường một hồi, nhìn bộ dáng ngủ yên của Mộ Dung Phong, có chút ngây ngô si ngốc, nàng thế mà lại chờ hắn về ăn cơm, chẳng lẽ nàng không như lời nàng nói, không muốn yêu hắn? Từ trong phòng nhẹ nhàng đi ra, cả người có chút hoảng hốt.

 

 

(cont)

 

 

Đoạn sau có biến ~.~

Tối ta post nốt :D

 

16 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 36.1

  1. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s