Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 34.2

(cont)

 

 

Mộ Dung Phong bỗng nhiên nhớ đến câu nói nổi tiếng “hồng nhan họa thủy”. Kỳ thật chuyện này có liên quan gì đến Mộ Dung Tuyết đâu, chẳng qua là Mộ Dung Tuyết thích Hoàng thượng, Hoàng thượng sủng hạnh nàng, nhất thời mê luyến sự mới mẻ mà nàng mang đến, không biết phải làm sao mới tốt, so với hành động thường ngày có chút bất đồng. Tóm lại, tất cả tội danh đều đổ lên đầu nữ tử bị Hoàng thượng sủng hạnh.

 

Sợ là cuộc sống trong cung của Mộ Dung Tuyết sẽ không có ngày bình yên!

 

Hoàng hậu nhẹ nhàng cười lạnh một tiếng, đừng nói chi đến lời thề thốt, chẳng qua lúc ấy mọi chuyện đều phù hợp với hoàn cảnh, năm đó Hoàng thượng cũng từng che chở nàng, dành cho nàng muôn vàn ân ái nhu tình, cho tới hôm nay tất cả những điều đó đều rơi vào một tiếng cười đáng tiếc. “Chúc mừng Hoàng thượng. Kẻ làm vợ như thần thiếp nguyện Hoàng thượng cùng Tuyết phi nương nương trăm năm hảo hợp, ân ái nhất sinh.”

 

Tư Mã Nhuệ hạ ánh nhìn, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót, không hiểu mẫu thân nghĩ gì, qua bao năm tháng vẫn luôn tha thứ cho dù phụ hoàng hết lần này đến lần khác phản bội người? Ngoài Lưu phi, Ngô phi, trong hoàng cung này đã có rất nhiều vô danh nữ tử xinh đẹp, một đêm hoan tình, ân ái ngắn ngủi, không hiểu mẫu thân làm thế nào mới có thể duy trì được vẻ ngoài bình tĩnh này?!

 

Y nhẹ nhàng hít một hơi, rồi đột nhiên nhìn về phía Mộ Dung Phong, lẳng lặng nói, “Phong Nhi, nếu như kiếp này Tư Mã Nhuệ ta có thể cùng nàng lưỡng tình tương duyệt, ta quyết sẽ không nghĩ đến người khác.”

 

Mộ Dung Phong không nói, trong lòng cảm động vài phần. Nàng lại mỉm cười, trêu chọc nói, “Nhưng cổ nhân có nói, ‘Cha nào con nấy’. Năm xưa phụ mẫu ngài cũng từng hoa tiền nguyệt hạ, tình chàng ý thiếp, hận không thể đời đời kiếp kiếp ở cùng một chỗ, làm sao nghĩ đến hôm nay phụ thân này lại ôm ấp thiên hạ đệ nhất mỹ nữ. Khó trách người ta hay nói chỉ thấy tân nhân cười cũng không nghe thấy cựu nhân khóc! Ngài làm sao có thể cam đoan cả đời trong lòng chỉ một mình Mộ Dung Phong ta? Mộ Dung Phong thật sự không thể an tâm.”

 

Tư Mã Nhuệ đột nhiên nắm lấy tay Mộ Dung Phong, lòng bàn tay không hề lạnh, chỉ có hơi ấm bao lấy đôi tay của Mộ Dung Phong, thanh âm nhẹ nhàng, nhưng từng lời trong đó đều ẩn chứa chân thành, “Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân! Tư Mã Nhuệ trước kia dù trong bất kỳ trò chơi giang hồ nào cũng không cảm thấy không ổn, mọi người quanh ta, ngươi tình ta nguyện, không xem trọng được mất, thậm chí còn xem đó như là nhu cầu. Nhưng hôm nay khi ta thấy nàng và Tư Mã Cường ở cùng một chỗ, trong lòng cảm thấy đau đớn, sợ rằng chuyện năm đó của Đại ca sẽ tái diễn đối với ta. Lần đầu tiên trong đời ta nếm được cảm giác vừa lo lắng, lại vừa đau đớn, cho nên ta quyết sẽ không để nàng trở thành giống như mẫu hậu. Ta…” – Tư Mã Nhuệ đột nhiên gia tăng tốc độ, kích động nói – “…Chỉ cầu trong lòng của Phong Nhi nàng chỉ có một mình ta. Ta không dám nghĩ nếu một ngày nàng cũng rời bỏ ta như Hồng Ngọc năm đó rời bỏ Đại ca, ta thật không tưởng tượng được bản thân ta sẽ trở nên thế nào!”

 

Mộ Dung Phong sững sờ, quên cả việc rút tay lại. Tư Mã Nhuệ đối với nàng vốn là một người xa lạ, tuy rằng gả cho y nhưng nàng vẫn hy vọng một ngày nào đó có thể rời đi, đối với một nam nhân có cá tính như y, nàng thật sự không có ý định thay đổi. Thân thể là Mộ Dung Phong, nhưng linh hồn là Bạch Mẫn, bản thân nàng biết rõ Bạch Mẫn là một người nhạy cảm, bình tĩnh, yêu thích sự tĩnh lặng.

 

“Tư Mã Nhuệ,” Mộ Dung Phong nhẹ nhàng nói, nhưng trong lòng có chút gian nan, “Lúc bắt đầu không phải chúng ta đã nói ngài vô tình ta vô tình sao? Người mà ngài muốn lấy là Mộ Dung Tuyết, nhưng tình hình đã rồi ngài không thể không lấy ta. Mộ Dung Phong hiện tại đối với Mộ Dung Phong trong ấn tượng của ngài có chút bất đồng, nên ngài cảm thấy tò mò, chứ không có gì hơn. Ngài là nam nhân thích vui thú trong thiên hạ, ngài không có khả năng suốt đời chỉ có một mình Mộ Dung Phong ta, nên không cần phải dùng loại lời thề thốt này để ta cảm thấy thất thố.”

 

Những gì Mộ Dung Phong nói khiến Tư Mã Nhuệ sững sờ, trong mắt chỉ có sự đau đớn, tự hỏi nữ tử này là người như thế nào? Như thế nào lại không nhìn thấy tình cảm của y đối với nàng, không nhìn thấy y đang trả giá sao?! Chẳng lẽ nàng không biết đây là lần đầu tiên trong đời y dụng tâm đối với một nữ tử sao? Có phải vì trước đây y quá phong lưu nên bây giờ Mộ Dung Phong mới không chịu tin y?

 

Mộ Dung Phong nhẹ nhàng rút tay ta, im lặng đứng một hồi. “Tư Mã Nhuệ, ta không đảm đương nổi tình yêu của ngài, ngài thật sự yêu ta sao? Ta đang nói yêu chứ không phải thích. Cả hai chúng ta bất quá chỉ là hai người trong một cuộc hôn nhân bất đắc dĩ mà thôi, ta vẫn như trước hy vọng chúng ta nước sống không phạm nước giống, bởi vì Mộ Dung Phong không yêu ngài. Chuyện trước đây của ngài chỉ làm Mộ Dung Phong cảm thấy thú vị chứ không có đau lòng. Mong ngài tha thứ cho những gì Phong Nhi nói, vì ta không mong ngài sẽ lãng phí tình cảm của bản thân trên người ta.”

 

Tư Mã Nhuệ cười khổ, y bỗng nhiên cảm thấy bản thân mình thật nhàm chán. (E: tội Nhuệ ca quá (;_・))

 

~ Hết chương 34 ~

22 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 34.2

  1. Đàn ông là thế, thề thốt xong là quên ngay. Ngày trc luk bắt cóc MDT cũng nói lần đầu dụng tâm với nữ nhi, lần này cũng là lần đầu, vậy sau này sao xác định dc lần cuối đây. Ủng hộ quyết định hiện thời của MDP

  2. 2 kon nhok e chan zoj juu chan nj`
    ta bao? la` cho ta njck dj ma`
    ta comment ma` 2 nguoi ko them` tra? loj co’ fai? la` bat lich su ko ha?
    ta buc mjnh` wa’ dj
    cac’ nguoj co’ doc comment ko ha?

  3. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s