Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 34.1

Chương 34

Edit: E_chan

 

Những gì Mộ Dung Phong nói khiến Hoàng thượng sửng sốt.

 

Chuyện đó không phải là đại sự, tựa như không quan hệ đến đại cuộc, nhưng từng câu từng chữ trong đó đều có đạo, hơn nữa lại nhẹ nhàng bâng quơ như một vấn đề khó khiến Hoàng thượng phải suy nghĩ cách giải quyết.

 

Những gì Mộ Dung Phong nói đều đúng, Tuyết Nhi vốn là vãn bối, nếu nạp Tuyết Nhi làm phi tự nhiên bản thân sẽ trở nên ngang hàng với các con của mình. Đang làm cha chồng lại biến thành muội phu, đúng là khiến người khác chê cười!

 

Trong Chính Dương Cung vang lên tiếng cười ha ha của Tư Mã Nhuệ, “Phụ hoàng, ngài đúng là tự chọn cho mình một vấn đề khó a.”

 

Hoàng thượng trừng mắt nhìn Tư Mã Nhuệ, “Ăn nói hàm hồ!” (E: câu này ta không hiểu rõ trong bản cv nói gì nên chỉ biết dựa theo mạch truyện. Có gì nàng chỉnh lại giùm ta nha :D | Juu: thực tế thì cái câu này ý nó kiểu như là “bớt bắng nhắng đi” nàng ạ =.=”, nhưng ta thấy để như nàng hay hơn nên kệ vậy nhé :-p)

 

“Không cần phải nổi giận với nhi thần,” thanh âm lười biếng của Tư Mã Nhuệ vang lên. “Ngài là vua của vương triều Đại Hưng, sủng hạnh một nữ tử cũng là chuyện bình thường, việc này cùng với nhi thần không có quan hệ nên thỉnh phụ hoàng không cần biết hỏi ý kiến của nhi thần. Phụ hoàng muốn vui vẻ thế nào thì tùy ngài.”

 

Hoàng thượng nhìn Mộ Dung Phong hỏi, “Theo ý của Phong Nhi thì nên làm sao?”

 

Mộ Dung Phong mỉm cười, lắc đầu, “Phong Nhi cũng không biết làm thế nào. Những gì Phong Nhi vừa nói chỉ vì cảm thấy lời của mẫu hậu chứa đựng đạo lý, người mà phụ hoàng cần phải giải thích không phải chúng thần mà bá quan văn võ, là dân chúng trong thiên hạ. Phong Nhi cho rằng nếu phụ hoàng hạ ý chỉ, chỉ sợ tuy mọi người chấp nhận, nhưng những tin đồn đãi sẽ âm ỉ không dứt.”

 

Hoàng thượng nhíu mày, “Chuyện trẫm đã quyết thì sẽ không bao giờ sửa đổi!”

 

Mộ Dung Phong trong lòng vẫn tươi cười, nhưng tự nói trong lòng, ‘Vậy ngươi vất vả giải thích với mọi người làm gì, bất quá làm vậy chỉ xác định bản thân ngươi chột dạ mà thôi. Cũng may là ngươi còn nhớ đến Mộ Dung Tuyết, không có bội tình bạc nghĩa, còn muốn cho Mộ Dung Tuyết danh phận dù chuyện gì xảy ra.’

 

“Hoàng hậu, phiền nàng suy nghĩ chuyện ban chiếu chỉ này. Dù sao thì đây cũng là chuyện của hậu cung.” Hoàng thượng quay đầu nhìn về phía Hoàng hậu. Hoàng hậu đến bây giờ vẫn không nói gì.

 

“Phụ hoàng không cần khiến mẫu hậu khó xử.” Tư Mã Triết trầm giọng lên tiếng, “Hai tỷ tỷ của Mộ Dung Tuyết là phi tử của con và Tứ đệ, nếu người yêu cầu mẫu hậu nhận muội muội của con dâu làm phi tử của phu quân mình, khó tránh mọi người cho rằng người ép buộc mẫu hậi. Nhi thần không có ý làm khó dễ, nhưng phụ hoàng là vua một nước, có quyền quyết định chuyện của chính mình, nếu người đã làm thì nên tự mình gánh lấy kết quả, không thể yêu cầu mẫu hậu cùng người bị người khác chê cười. Cũng như nhi thần, dù trong lòng không thuận theo lựa chọn của phụ hoàng nhưng biết không thể làm gì nên chỉ biết thuận theo, mẫu hậu cũng vì tình thế đã rồi nên không thể làm gì khách. Nếu phụ hoàng muốn phong Mộ Dung, — Mộ Dung cô nương làm phi, xin phụ hoàng tự mình hạ chiếu chỉ.”

 

Lời của Tư Mã Triết làm Mộ Dung Phong có chút ngoài ý muốn. Đưa mắt liếc nhìn Tư Mã Triết, không nghĩ một người xưa nay luôn trầm ổn cũng có thể nói ra những lời nghiêm khắc như thế, quả thật là ngoài dự đoán của nàng!

 

“Trẫm tự mình phong sắc phong!” Hoàng thượng tức giận la to, “Trẫm còn sợ các ngươi cùng dân chúng không phục nên mới hỏi ý kiến các ngươi. Trẫm thích Tuyết Nhi, sủng hạnh nàng, cho nàng danh phận, các ngươi vui cũng được mà không vui cũng được, muốn la mắng thế nào thì tự trong lòng làm đi. Nhưng thấy Tuyết Nhi thì vẫn phải hành lễ, gọi nàng ‘Nương nương’ theo đúng bối phận, quy củ này dù muốn hay không cũng phải tuân thủ.

 

Còn Hoàng hậu, trẫm và nàng cũng đã là phụ thê nhiều năm, nàng tất hiểu được tính tình của trẫm, đừng nghĩ vì chúng ta là kết phát phu thê mà nàng không cho trẫm nạp phi!” (E: “kết phát phu thê” ý nói Hoàng hậu là vợ đầu tiên.)

 

Trong lòng Hoàng hậu nhẹ nhàng hít một hơi, trong mắt muốn nói, nhưng lại không nói được, vẫn tiếp tục cúi đầu trầm mặc.

 

“Thế nào, còn muốn yếu hiệp trẫm!” (E: “yếu hiệp” có nghĩa là lợi dụng vào điểm yếu để bắt đối phương làm theo ý mình) Thanh âm của Hoàng thượng ngày càng tăng, “Cao công công, lập tức hạ chỉ, trẫm phong cho Mộ Dung Tuyết làm Tuyết phi, ban Noãn Ngọc Các cho Tuyết phi. Còn nữa, tối nay trẫm sẽ đến ngủ lại Noãn Ngọc Các, ta muốn xem các ngươi có thể làm gì!”

 

(cont)

23 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 34.1

  1. ông hoàng thượng già này nhảy đành đạch giống 1 đứa trẻ sợ bị người ta giật mất kẹo ấy nhở???hô hô hô…ta rất hạnh phúc khi người khác đau khổ ^^

  2. Thằng già bẩn bựa! Cố tính chọc vào tâm ý của mỗi ng`
    Chỵ Phong ạ, vợ chồng chỵ chém cho thằng già này cho nó hết mở miệng xàm lăng nhăng đy
    Hoàng thượng j chứ? Ko bik nhục mà

  3. ổng là bị bức quá hóa cùn ấy mà
    nếu hoàng hậu không cho ông ấy nạp phi thì Ngô phi và Lưu phi là gì chứ
    chẳng qua là lo nghĩ cho ông và hoàng gia thôi
    chẳng biết là do yêu Tuyết nhi hay lo cho cái sĩ diện của mình mà nổi khùng nữa

  4. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s