Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 33.2

(cont)

 

 

Trong Chính Dương Cung, Mộ Dung Phong cảm thấy vô cùng kỳ quái, bất quá Nhã Lệ chỉ đến gần nàng một chút nhưng tại sao cả Tư Mã Nhuệ và Tư Mã Cường đều tỏ ra khẩn trương như vậy?! Khả năng của Nhã Lệ khiến nàng thật sự nhìn không ra vị công chúa Ô Mông quốc này nguy hiểm thế nào.

 

“Tư Mã Nhuệ, có gì không đúng sao? Tại sao khi Nhã Lệ công chúa vừa đến gần ta, ngài và Nhị thái tử lại khẩn trương như vậy?”

 

Tư Mã Nhuệ nhìn Mộ Dung Phong mỉm cười, nhưng trong mắt che giấu rất nhiều chuyện.

 

Tư Mã Nhuệ cũng không muốn cho Mộ Dung Phong biết Nhã Lệ có thể đem đến nguy hiểm. Ở Ô Mông quốc dược liệu thừa thãi nên ở đó dùng dược là chuyện rất bình thường, nên Nhã Lệ công chúa trên người mang theo độc dược cũng là bình thường, nhưng chỉ không ngờ nàng định dùng nó ở Chính Dương Cung, mà lại nhắm vào Mộ Dung Phong. Tư Mã Nhuệ trong lòng không ngừng thầm mắng một tiếng đáng giận!

 

“Không có gì, chỉ là Nhã Lệ công chúa vốn đến từ man hoàng quốc gia, ta lo lắng nàng ta sẽ làm ra cái gì mà nàng không biết được nên — Không cần suy nghĩ nhiều, chỉ nhớ nếu không có gì thì không cần để ý đến Nhã Lệ công chúa, nếu gặp lại nàng ta khi không có ta bên cạnh thì nàng hãy cách xa nàng ta sẽ tốt hơn.” Tư Mã Nhuệ ôn hòa nói.

 

Nhớ đến hình ảnh khẩn trương vừa nãy của Tư Mã Cường, trong lòng Tư Mã Nhuệ càng thêm căng thẳng, không nhịn được liền nhíu mày. Y không phải đứa ngốc, cũng không có bị mù, tất cả hình ảnh Tư Mã Cường khẩn trương, lo lắng cho sự an toàn của Mộ Dung Phong, y đều nhìn thấy, lại thêm chuyện cả hai cùng đi đến Chính Dương Cung càng làm cho y cảm thấy khó chịu.

 

Mộ Dung Phong không muốn nghĩ nhiều, ngẩng đầu nhìn về phía trước.

 

Hoàng thượng vẻ mặt nghiêm túc, nhìn con cái đang đứng phía dưới, rồi nhìn sang Hoàng hậu đang ngồi bên cạnh, “Chuyện trẫm vừa nói các ngươi nghĩ thế nào? Trẫm đã hứa với Tuyết Nhi, sẽ cho nàng danh phận. Hôm nay trẫm sẽ hạ chỉ phong Tuyết Nhi làm phi, các ngươi không cần nghĩ cách làm khó dễ nữa!”

 

Hoàng hậu cười khổ, chậm rãi nói, “Ngài là Hoàng thượng, ngài đã muốn quyết định thì cần gì nghĩ đến ý kiến của chúng thần thiếp. Chỉ là thần thiếp sợ người Hoàng thượng cần phải lo lắng không phải chúng thần thiếp, mà là văn võ bá quan trong triều cũng thần dân thiên hạ. Họ mới là những người mà Hoàng thượng cần giải thích.”

 

“Đây là chuyện riêng của trẫm, cần gì phải giải thích cho thiên hạ?!” Hoàng thượng bực mình nói, “Trẫm chỉ nạp thêm một ái phi, làm sao lại phiền toái như thế.”

 

Hoàng hậu không nói gì, cúi đầu, làm như không nghe thấy.

 

Hoàng thượng nhìn về phía Tư Mã Triết, gương mặt của y vẫn khôngg chút thay đổi, nhìn không ra là tán thành hay phản đối.

 

Lại nhìn sang Tư Mã Nhuệ, Tư Mã Nhuệ vẫn vẻ mặt tươi cười, nửa đùa nửa thật nói, “Phụ hoàng, chuyện ngài đã quyết, trừ bỏ nghe theo thì chúng nhi thần còn biết làm gì khác. Phải không, Phong Nhi?”

 

Mộ Dung Phong trừng mắt nhìn Tư Mã Nhuệ, y rõ ràng là cố ý.

 

Ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hoàng thượng đang nhìn mình, do dự một hồi Mộ Dung Phong mới lên tiếng nói, “Phong Nhi là con dâu của phụ hoàng, bình thường không nên nói nhiều. Nhưng Phong Nhi có một chuyện, không biết xử trí thế nào..”

 

Hoàng thượng hứng thú nhìn Mộ Dung Phong, “Nói ra trẫm nghe thử.”

 

Mộ Dung Phong mỉm cười, bộ dáng bình thản, không nhanh không chậm lên tiếng, “Tiểu Tuyết là muội muội của Phong Nhi, Phong Nhi là phi tử của Tứ thái tử – con của phụ hoàng, theo lý thì tỷ muội Phong Nhi chính là vãn bối của phụ hoàng. Phụ thân của Phong nhi cùng phụ hoàng vốn là thông gia, Đại tỷ của Phong Nhi là phi tử của Đại thái tử, Nhị tỷ là cháu dâu của Ngô phi, luận theo đạo lý tất cả đều là vãn bối của phụ hoàng cùng mẫu hậu và các vị nương nương, Tiểu Tuyết cũng giống Phong Nhi gọi phụ hoàng và các vị nương nương là vãn bối.

 

Nhưng bây giờ phụ hoàng quyết định nạp Tiểu Tuyết làm phi, đây coi như là mệnh số của nàng, tạm thời bất luận đúng sai thị phi. Nay Tiểu Tuyết gả cho phụ hoàng, phụ mẫu của Phong Nhi bỗng nhiên trở thành nhạc phụ nhạc mẫu của phụ hoàng, Tiểu Tuyết cũng giống như mẫu hậu và các vị nương nương, cùng hầu hạ Hoàng thượng. Vậy nếu mọi người cùng xuất hiện, phải xưng hô thế nào mới đúng?”

 

 

 

~ Hết chương 33 ~

 

 

Thank E_chan :-x

32 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 33.2

  1. hay, chửi khéo ghê
    phá tan cái mặt dày của lão đi
    theo lý thì giờ lão già là muội phu của Phong tỷ, Phong tỷ là thê tử của Nhuệ ca,….
    ha ha… đem con cháu đội hết lên đầu làm trưởng bối đi :-P

  2. Được Phong nhi quá được , chỉ một câu mà chửi được thằng Hoàng đế không biết liêm sỉ lại còn đưa ra một bài toán quá khó giải cho ngài . Chỉ là xưng hô nhưng lại lộn tùng phèo lên cả , hỏ người dân ai còn có thể lấy Hoàng thượng làm gương kekeke

  3. Nàng ơi, sao ai cũng gọi là Thái tử hết vậy (Nhuệ, Cường, Triết), theo ta hiểu Thái tử còn gọi là Trữ quân: là người được kế thừa ngôi vua tương lai, còn lại thì chỉ là hoàng tử,nếu được phong vương mới gọi là vương.

  4. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s