Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 29.1

Chương 29

Edit: E_chan

“Hoàng thượng, Cường Nhi dù sao cũng là con của chúng ta, không chỉ phải chịu cảnh mưa gió nơi biên quan, mà còn phải lo chiến sự, nếu chúng ta có thể để Cường Nhi sống nơi biên quan, thì một người thâm minh đại nghĩa (E: “thâm minh đại nghĩa” có ý nói là hiểu biết đúng sai rõ ràng | Juu: dịch trơn ra là “hiểu rõ nghĩa lớn”, cũng từa tựa thế) như tể tướng đại nhân sẽ không kháng chỉ nếu Hoàng thượng hạ chỉ. Huống hồ tuy nói là cùng Cường Nhi đi ra biên quan, nhưng Cường Nhi sao có thể để mặc cho phi tử của mình chịu cảnh mưa gió nơi biên quan chứ? Chỉ sợ là có người không nỡ.” Lưu phi lại mỉm cười nói tiếp, “Hồng Ngọc dù sao cũng là ái nữ của Ngụy đại nhân, chẳng phải lúc đó Ngụy đại nhân cũng đã để nữ nhi của mình theo Cường Nhi ra biên quan sao?”

Hoàng thượng cả người cứng lại.

Thái hậu mỉm cười nói, “Lưu phi nói rất đúng. Hoàng thượng, ta nghĩ truyền tể tướng đại nhân đến Tường Phúc Cung, ta sẽ chu toàn việc này. Cường Nhi vốn là Nhị thái tử của vương triều Đại Hưng, trấn thủ biên quan vì an nguy quốc gia, tâm nguyện này của Lưu phi ta chuẩn. Tiểu Đức Tử, đi thỉnh tể tướng đại nhân đến đây, nói là Thái hậu có chuyện muốn cùng y thương lượng.”

“Tuyết Nhi vẫn còn ở tuổi thượng ấu, mẫu hậu muốn ta bắt buộc tể tướng đại nhân?” Hoàng thượng tức giận nói.

“Cũng không cần phải lập tức thành thân. Đầu tiên chúng ta hạ thư mời, sau mang đi biên quan, có Hồng Ngọc bên cạnh chỉ dẫn, đến khi nàng đủ tuổi rồi động phòng cũng được.” Lưu phi cười ngọt ngào, “Huống hồ mẫu hậu đã đáp ứng, Hoàng thượng cần gì lo lắng thay cho tể tướng đại nhân. Mong người hãy vì Cường Nhi suy nghĩ.”

“Trẫm nói không được là không được!” Hoàng thượng tức giận lớn tiếng, ngay cả xưng hô cũng thay đổi.

Mộ Dung Phong khẽ nhíu mày, rồi mỉm cười. Xem ra tối qua Hoàng thượng nhất định đã ngủ lại Noãn Ngọc Các, cũng khó trách, đối với một người đã gần năm mươi tuổi như Hoàng thượng thì Mộ Dung Tuyết đúng là một sự mới mẻ mê người, chỉ có kẻ ngốc mới có thể tha, với lại Mộ Dung Tuyết đối với Hoàng thượng cũng không phải không có hảo cảm. Một người nguyện đánh, một người nguyện yêu, khó nói ai đúng ai sai.

“Nàng cười cái gì?” Tư Mã Nhuệ nhẹ giọng hỏi.

Mộ Dung Phong cười nhẹ, nhẹ giọng, chậm rãi nói, “Cười việc buồn cười.”

“Nàng còn có tâm tình chế giễu à,” Tư Mã Nhuệ trêu chọc, trong lòng chẳng những không cảm thấy tức giận, mà ngược lại, thấy thật thú vị, cùng Mộ Dung Phong ở phía sau giương cung bạt kiếm. Y khẳng định tối hôm qua Hoàng thượng đã sủng hạnh Mộ Dung Tuyết, ngày hôm nay Lưu phi lại đến xin ban hôn cho con mình và Mộ Dung Tuyết, trong lòng Thái hậu tự nhiên sẽ ước Mộ Dung Tuyết tránh xa hoàng cung, sự tình bây giờ quả nhiên là thú vị. Tư Mã Nhuệ cũng không nghĩ ngoài bản thân, cũng còn có người bàng quan chế giễu sự tình. Mộ Dung Phong đúng là một nữ tử kỳ quái.

“Chuyện này liên quan đến chung thân đại sự của tiểu muội của nàng.”

“Ta không phải Mộ Dung Tuyết, cần gì phải lo lắng cho chung thân đại sự của nàng. Đây chính là chuyện của nàng, không có liên quan đến ta.” Mộ Dung Phong không thay đổi sắc mặt nói, “Ngài vẫn nên lo lắng một chút xem phụ thân bảo bối của ngài phải xử lý chuyện trước mắt thế nào đi.”

“Ta cũng không phải là phụ thân của ta, cần gì quan tâm đến chuyện mà y quan tâm, đó là chuyện của y, đối với Tư Mã Nhuệ ta không có liên quan.” Tư Mã Nhuệ cũng không thay đổi sắc mắt, trong đáy mắt ẩn giấu đầy ý cười. Y cố tính bắt chước bộ dáng của Mộ Dung Phong, “Chúng ta ngồi đây, im lặng xem mọi chuyện thế nào.” (E: ta bó tay vợ chồng nhà này rồi =)))

Mộ Dung Phong nhịn không được, nở nụ cười tươi rói, Tư Mã Nhuệ liếc mắt nhìn nàng một cái, nhưng lại ngây ra, một hồi nhịn không được mới nghiêm túc nói, “Mộ Dung Phong, đúng là làm cho ta không thể không thích nàng được mà.”

Mộ Dung Phong ngạc nhiên, giả vờ như không nghe thấy, cũng không có nói tiếp.

(cont)

30 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 29.1

  1. Trời ơi Hoàng đế ăn MDT rồi hả?Xong rồi ,MDT ngây thơ trong sáng quá ngu ngốc rồi,xong Phong tỷ sắp gọi MDT là nương nương rồi.Nhưng dù sao cũng phải nói Phong tỷ và Nhuệ ca quá xứng đôi nhất là khúc cuối bình thản như ko có chuyện j.

  2. ô haha!!! ta thik vợ chồng nhà Nhuệ ca mới Phong tỉ quá đi!!!
    đúng rồi ế, kệ mấy con người đó đi. Vc mềnh cứ ngồi coi kịch và cười tình tứ mới nhau là đc rồi, á ha ha…
    Từ hôm nay ta chỉ chú tâm coi 2 anh chị cười mới nhau thôi, hok để ý mấy cái chuyện kia nữa!
    thank 2 nàng nhìu a!!!

  3. thank các nàng nhiều nhớ, truyện này hay thế không biết, ta chuẩn bị thi đến nơi rồi mà ngày nào cũng ol chờ cháp mới của các nàng đới
    ccs nàng post nhanh nhá
    cho ta ôm cái nào

  4. Một người nguyện đánh, một người nguyện yêu, khó nói ai đúng ai sai.
    Nàng ơi ta đọc convert thấy mỗi lần bị đau nhân vật đều nói yêu thương, hình như yêu còn có nghĩa là đau đó :D

  5. Chà, ăn rồi sao, con nhỏ chịu đc ông già này kể cũng ko tệ =)), tinh thần mê zai cao độ
    Từ h hai anh chị ko cô đơn nữa, bựa có đôi rồi, giời ạ =))
    Thanks :D

  6. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s