Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 28.1

Quà sáng cho cả nhà :x

From E_chan :x

 

Chương 28

Edit: E_chan

 

Trở lại phủ Tứ thái tử, Mộ Dung Phong nhìn thấy một cảnh ngoài ý muốn, Tư Mã Nhuệ đang ngồi trước bàn chờ nàng về ăn cơm. “Tư Mã Nhuệ, ngài thật sự muốn qua đêm trong phủ sao? Ta còn nghĩ ngài sẽ đi Túy Hương Lâu hay đến nơi nào khác chứ?”

 

Tư Mã Nhuệ cười khổ, “Mộ Dung Phong, trong mắt nàng ta thật sự tệ vậy sao? Chẳng phải ta đã phái Vương Bảo đến phủ Đại thái tử mời nàng về, tại sao nàng còn không tin là hôm nay ta muốn ở lại phủ?”

 

Mộ Dung Phong cười nhẹ, không nói gì.

 

“Kỳ thật nghe nàng nhắc đến Túy Hương Lâu làm ta nhớ đến một chuyện. Không chỉ có ta, mà Nguyệt Kiều cũng luôn nhớ đến lần trước, nàng ta vẫn luôn nhắc không biết đến khi nào mới có thể gặp lại nàng.” Tư Mã Nhuệ cười hì hì nói.

 

Mộ Dung không nói gì, nụ cười vẫn ở trên môi, chậm rãi ăn cơm.

 

Một đêm mưa thu không ngừng.

 

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Đức Tử đến phủ Tứ thái tử, thỉnh Tứ thái phi đến Tường Phúc Cung dùng tảo thiện (E: ta dùng “tảo thiện” vì cảm giác phù hợp với ngữ cảnh hơn là “ăn sáng” :”>). Mộ Dung Phong được mời, tự nhiên Tư Mã Nhuệ cũng sẽ đi theo.

 

Thái hậu thấy Tư Mã Nhuệ đến Tường Phúc Cung cùng Mộ Dung Phong, tâm tình trở nên rất tốt. Tuy Yên Ngọc đã bẩm lại hai ngày nay Tứ thái tử đều ngủ lại phủ, tuy Tứ thái tử và Tứ thái tử phi không ở chung phòng, nhưng nhìn thấy cả hai hòa thuận ở cùng nhau, Thái hậu đã cảm thấy thập phần cao hứng.

 

“Phong Nhi đến đây, nhanh ngồi xuống đi. Hôm nay ta đặc biệt bảo ngự trù làm món cháo mới, hương vị không tệ, Phong Nhi mau đến nếm thử.” Thái hậu trìu mến nhìn Mộ Dung Phong, cô nương này quả thật càng nhìn càng làm cho nàng thấy thích.

 

Hôm nay Mộ Dung Phong mặc bộ y phục màu xanh nhạt, ngọc trâm cài nhẹ trên tóc, phần tóc còn lại để xõa trên vai. Mỗi cử động của nàng khiến y phục làm bằng loại tơ lụa thượng đẳng khẽ động, giống như nụ hoa mai vừa hé nở, không xa hoa mà điềm tĩnh. Tư Mã Nhuệ hôm nay cũng mặc y phục thoạt nhìn mộc mạc, nhưng có thấy được sự phong lưu phóng khoáng ẩn chứa, khiến người khác nhìn mà động tâm. Nhìn thế nào cả hai cũng đều giống một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, trong lòng Thái hậu thấy thật vừa lòng, tươi cười đón tôn tử, “Nhuệ Nhi, Phong Nhi đi đâu con theo đó, tổ mẫu có muốn giấu Phong Nhi cũng sợ là không được, vậy con còn lo lắng gì nữa?”

 

Tư Mã Nhuệ sắc mặt không đổi, tâm cũng không lay động, đưa ra khuôn mặt tươi cười nói, “Đúng vậy, con thật sự sợ tổ mẫu sẽ đem Phong nha đầu này giấu đi. Mới sáng sớm đã phái Tiểu Đức Tử đến thỉnh phi tử của con đến Tường Phúc Cung, hại con dù lười cũng không dám ngủ tiếp, phải chạy theo đến đây. Đến đây rồi tổ mẫu chỉ nhớ có Phong nha đầu thôi, quên luôn tôn nhi cũng đang đói bụng này.”

 

Thái hậu cười sảng khoái, đang chuẩn bị mở lời thì nghe Tiểu Đức Tử hô Hoàng thượng đến.

 

“Nhi thần thỉnh an mẫu hậu.” Hoàng thượng đưa mắt nhìn Mộ Dung Phong cùng Tư Mã Nhuệ, nhìn thấy cả hai ở Tường Phúc Cung quả thật là điều ngoài ý muốn của y. Y biết Thái hậu là người thích sự thanh tĩnh, trong lòng không hiểu tại sao mới sáng sớm hai người này lại ở đây. Nếu chỉ có Mộ Dung Phong thì y hiểu vì Hoàng hậu đã từng nói qua là Thái hậu rất thích Tứ thái phi Mộ Dung Phong, thường cho gọi nàng đến Tường Phúc Cung trò chuyện, chơi đùa, nhưng lại có thêm Tư Mã Nhuệ thì đúng là kỳ quái. Dù là cùng sống trong hoàng cung, nhưng y khó khăn lắm mới có cơ hội nhìn thấy đứa con này.

 

“Miễn lễ. Đã dùng qua tảo thiện chưa?” Nhìn thấy con mình, trong lòng Thái hậu cũng cảm thấy vui mừng, bình thường đứa con này luôn bận rộn việc triều chính, mẫu tử khó có thời gian gặp nhau, nhưng hôm nay vừa bãi triều liền đến đây, khó khăn lắm mới thấy được y hiếu thảo như vậy. “Hôm nay việc triều chính không bận rộn sao?”

 

“Hoàng nhi đến là có việc mong được mẫu hậu ân chuẩn.” Hoàng thượng bình tĩnh, ra vẻ thản nhiên nói.

 

Nhưng Mộ Dung Phong nghe được thanh âm của y không hề bình tĩnh, bàn tay nắm chặt chứng tỏ trong lòng y đang bất an, có lẽ là chuyện khó bàn nên y mới cố gắng duy trì sự bình tĩnh.

 

Khi vừa bước vào cửa, nhìn thấy Mộ Dung Phong, trong lòng Hoàng thượng đã thầm nghĩ không biết nàng sẽ phản ứng thế nào khi biết chuyện này. Nhưng thấy thần thái đạm bạc, bình tĩnh, tựa như trong lòng đã biết hết mọi chuyện càng khiến y cảm thấy bất an hơn.

 

 

(cont)

 

Thank E_chan :x

24 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 28.1

  1. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s