Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 23.2

(tiếp)

 

Nếu không phải vì Mộ Dung Tuyết chưa đủ mười sáu, theo luật lệ của vương triều Đại Hưng chưa đủ tuổi thành thân thì sợ là y đã sớm sủng hạnh nàng rồi. Lúc đó nếu Mộ Dung Thanh Lương không kiên trì cầu xin, nếu Nhuệ Nhi thực sự đến thỉnh cầu y ban hôn Mộ Dung Tuyết cho mình, sợ là y sẽ không hái được đóa hoa tươi này.

 

Nghĩ đến đây, trước mặt y bỗng hiện ra một gương mặt khác, gương mặt của Mộ Dung Phong. Nghĩ cũng kỳ quái, Mộ Dung Phong khiến y có tâm khiếp ý, không dám có suy nghĩ khác thường nào đối với nàng. Đừng nói hiện tại nàng là Tứ thái tử phi, cho dù chưa gả cho ai, Hoàng thượng cũng hiểu được nếu có ý nghĩ nào với nàng, dù chỉ một chút thì cũng sẽ gặp rắc rối.

 

Mộ Dung Phong cũng thật đúng là một nữ tử tuyệt sắc, cẩn thận so sánh, nàng còn hơn Mộ Dung Tuyết vài phần, nàng không phải người có dung nhan khuynh quốc khuynh thành, mà là khí chất từ bên trong phát ra, một loại khí chất mà Mộ Dung Tuyết chưa từng đó, nghĩ đến đây, thầm khen đứa con thứ tư bất hảo kia thật có phúc. “Tuyết Nhi, khi đến đây, trẫm đi ngang qua Thúy Long Uyển, thấy nơi đó hoa cúc đang nở rộ. Nếu bây giờ Tuyết Nhi thấy trong người thoải mái, trẫm cùng Tuyết Nhi đi ngắm hoa cúc, Tuyết Nhi thấy sao?” Hoàng thượng vẻ mặt ôn hòa nhìn Mộ Dung Tuyết, nâng nàng đứng lên (E: bộ đóng phim slow motion hay sao mà nãy giờ chưa đứng lên vậy trời 0.o?!), Hoàng thượng vốn không có buông tay, vẫn nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của Mộ Dung Tuyết, gương mặt tràn đầy sự thương tiếc cùng yêu thương. “Hôm nay bên ngoài gió cũng không lạnh lắm, đi ra ngoài tản bộ, giúp thân thể khôi phục hoàn toàn hữu ích đối với Tuyết Nhi.”

 

Mộ Dung Tuyết xấu hổ cúi đầu, trong lòng trống ngực đập liên hồi, đôi tay to lớn kia vẫn gắt gao nắm chặt lấy tay nàng, từ trước đến giờ, ngoại trừ phụ thân, vẫn chưa có ai đứng gần sát nàng như vậy. Mà người đang nắm tay nàng là vua của vương triều Đại hưng, trong lòng nàng cảm giác điều này thật kỳ diệu, cả người lâng lâng như đang bay trên mây, hoàn toàn không nhìn thấy vẻ mặt mang đầy ý thương xót của tỷ tỷ, nàng cùng Hoàng thượng chậm rãi rời khỏi Noãn Ngọc Các, chỉ để lại Mộ Dung Thiên đứng ngơ ngác trong đó, trong lòng cảm thấy hiu quạnh.

 

Thiên tân vạn khổ, tìm đủ mọi cách tránh được Tứ thái tử “bất hảo”, hy sinh hạnh phúc của Tam muội vì đại cuộc, không ngờ lại gặp phải cảnh này. Có lẽ mọi chuyện đều như Tam muội đã nói, sau mấy ngày nữa có lẽ mỗi khi gặp muội muội mà mình yêu thương nhất, bản thân nàng phải cúi người hành lễ. Nở nụ cười khổ, vương triều Đại Hưng thực đúng là nhượng lại cho nữ nhi của Mộ Dung gia, phụ thân thật đáng thương, dù tính thế nào cuối cùng cũng phải đưa nữ nhi yêu thương nhất của mình vào cung.

 

Một khi đã như vậy thì lúc đó hy sinh hạnh phúc của tam muội làm gì? Nếu lúc đó cứ gả Mộ Dung Tuyết cho Tư Mã Nhuệ thì sẽ không như bây giờ, thật đúng là tránh hổ lại gặp phải sói!

 

Nhớ lại tay của Mộ Dung Tuyết vẫn nắm tay Hoàng thượng, tâm Mộ Dung Thiên đau như bị dao cắt.

 

Tư Mã Cường đi đến Thúy Long Uyển, nhìn thấy Hoàng thượng đang cùng một nữ tử đang ở độ tuổi thanh xuân ở cùng một chỗ, tay nắm tay, ngọt ngào nhìn hoa cúc nở rộ, lại nghĩ đến mẫu thân phải chịu cảnh tịch mịch, trong lòng nổi lên một ngọn lửa.

 

Khi đến vấn an mẫu thân, Tư Mã Cường nghe mẫu thân nói Hoàng thượng đem thiên hạ đệ nhất mỹ nữ Mộ Dung Tuyết của Mộ Dung Gia “giấu” vào Noãn Ngọc Các, nhưng vì Mộ Dung Tuyết chưa đủ mười sáu, không thể ra khỏi khuê phòng, nên trong khoảng thời gian ngắn Hoàng thượng vẫn chưa chiếm được thứ mình muốn.

 

Đối với việc này, Hoàng hậu cùng Ngô phi chỉ có yên lặng chịu đựng, dù sao Hoàng thượng cũng là vua một nước, y nhất định phải như vậy, ai có khả năng vặn hỏi y được? Nhưng mà Mộ Dung Tuyết vốn là tiểu muội của Đại thái tử phi và Tứ thái tử phi, cũng là em vợ của Ngô Mông, cháu của Ngô phi – sủng phi của Hoàng thượng, chưa kể Hoàng hậu và Ngô phi có quan hệ bà con với nhau, nếu Hoàng thượng thật sự nạp Mộ Dung Tuyết làm phi, sợ khó tránh việc thiên hạ chê cười. Nhưng mà bây giờ Hoàng thượng không nghe lời ai nói, y thậm chí cũng không để ý đến thế lực của Mộ Dung Thanh Lương trong triều cũng như những nguy hiểm có thể đến.

 

Mộ Dung Thanh Lương có bốn nữ nhi, nay mỗi người mỗi nơi, ai ai cũng giành hết những thứ tốt đẹp rồi. (E: câu này ta bó tay, có gì nàng chỉnh lại giùm ta =.= | Juu: theo ta hiểu là như thế  này=.=”)

 

 

~ Hết chương 23 ~

 

 

 

14 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 23.2

  1. Lao vua nay mang dah mjnh quan sao ma ta thay gjog nhu cao gja 9 duoj hoa kiep vay, dam qua chug qua muc, con ng ta moj co 15t ma. MDT cug that la, faj goj la vj dep ma tu kieu nen chuoc lay bat hah. cu nhu phog ty, vua con faj so ko dam co y do ma. kaka, phog ty that oai.

  2. Phong tỷ của ta quả là trùm nhất, haha. nội công thâm hậu nên hoàng thượng mà đụng vào thì chỉ có nước đi trầu diêm dương. chỉ có Nhuệ huynh có độc quyền này thôi . à quên chưa kể tới Nhuệ huynh sẽ làm thịt ổng nữa, hehe.

  3. dành được hoàng thượng chưa chắc là đã có gì tốt đẹp đâu
    yêu một người mà người đó thì hiện tại tuy có mình trong lòng nhưng ai đảm bảo được sau này, trước tuyết nhi đã có 3 người làm gương đấy thôi

  4. Trao nhầm trái tim cho một kẻ vô tình, quá nông cạn, quá ngây thơ. Bảo sao Mộ Dung Ý Vân nói nam nhân tốt nhất trên đời là nam nhân lạnh như băng ( lãnh băng băng đích nam nhân). Khi đã yêu thì chỉ biết một người.

  5. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s