Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 18.2

(tiếp)

Tư Mã Nhuệ sửng sốt.

“Bạch Mẫn là ai? Do đâu mà biết?” – Lần này đổi lại là Mộ Dung Phong hỏi, biểu tình thật không thể khiến cho người ta hoài nghi.

Tư Mã Nhuệ thật vô cùng sửng sốt, Mộ Dung Phong này rốt cuộc là thật hay giả đây? – “Bạch Mẫn là một vị công tử” – Hắn dừng một chút rồi trả lời theo bản năng – “Gặp ở Túy Hương Lâu, hắn gặp ta để tìm Mộ Dung Tuyết”

“Vậy ngươi nên đi tìm Mộ Dung Tuyết” – Mộ Dung Phong không quan tâm lại quay đầu đi, tiếp tục ngắm bồn hoa cúc, kỳ thực là vì trên môi muốn che giấu nụ cười sắp bật ra đến nơi, quay lưng về hướng Tư Mã Nhuệ mà nói – “Ngươi không đồng ý sao? Bạch Mẫn là một vị công tử mà, ngươi không đến mức hoài nghi Mộ Dung Phong ta là nam nhân chứ? Mộ Dung Thanh Lương gan lớn bằng trời cũng không thể nào đưa một nam nhân đến. Túy Yên Lâu là nơi nào? Nghe tên đã biết là phường son phấn, nơi như thế con gái nhà gia giáo như ta có thể đến sao?”

Tư Mã Nhuệ rõ ràng cảm thấy lời Mộ Dung Phong nói là cố ý, nhưng không chỉ ra được chỗ nào không đúng.

“Còn nữa” – Mộ Dung Phong bỗng nhiên nói tiếp – “Hắn gặp ngươi để tìm Mộ Dung Tuyết làm gì, nếu muốn gặp Mộ Dung Tuyết thì phải đến Mộ Dung vương phủ chứ, sao phải tới tìm ngươi?”

Tư Mã Nhuệ sững người, tức giân đặt mông ngồi xuống, không thèm để ý đến Mộ Dung Phong.

“Chẳng lẽ…” – Khuôn mặt Mộ Dung Phong bỗng nhiên xuất hiện gần sát trước  mặt Tư Mã Nhuệ, rồi lại lùi ra xa – “Hắn và ta trông rất giống nhau sao? Ta cũng muốn gặp đấy nha. Nếu ngươi tìm được người, nhất định phải dẫn ta đến làm quen với vị Bạch Mẫn công tử này đấy nhé. Phải để cho vị Bạch công tử này dạy dỗ, nếu không gặp được, thật là đáng tiếc.”

Phản ứng duy nhất của Tư Mã Nhuệ chỉ có thể là cười khổ: “Mộ Dung Phong, ngươi nói thật hay đùa vậy?”

“Tất nhiên là thật rồi” – Mộ Dung Phong giương mắt nhìn, có vẻ thành thật trả lời, đáy mắt còn cố giấu ý cười, đồ ngốc, chính nàng bày ra trò này đấy, nhưng nàng sẽ nhất quyết không thừa nhận với hắn, xem hắn làm thế nào bây giờ, ta cứ không thừa nhận ta là Bạch Mẫn đấy, xem ngươi làm gì được ta nào. Muốn chơi, chúng ta phải chơi cho thật thống khoái!

“Xuân Liễu!” – Mộ Dung Phong hô một tiếng, Xuân Liễu lớn tiếng đáp lại rồi lập tức đi tới, Mộ Dung Phong nhìn nàng mỉm cười nói – “Đi bảo nhà bếp làm chút điểm tâm, ta đói bụng quá, vừa về đi gặp Tổ mẫu luôn, đã kịp ăn uống gì đâu” – Lại quay đầu nhìn Tư Mã Nhuệ – “Tứ thái tử, ngươi có muốn ăn cơm không? Hay lại đi nơi khác ăn, nghe nói ngươi cũng không có thói quen ở lâu trong phủ, nếu có việc cần làm, ta cũng không giữ đâu.” – Nói xong, cười nhẹ, không nhanh không chậm rời đi, để lại Tư Mã Nhuệ một mình bực bội hờn dỗi.

Tư Mã Nhuệ trong lòng tức giận lắm lắm, mà lại không bộc phát ra được, cũng cảm thấy Bạch Mẫn có vẻ kỳ quái, nhưng biểu tình của Mộ Dung Phong lại không giống như đang nói dối, thật sự là kỳ quái, nếu như là lừa dối, thật sự có thể sao? Suy đi nghĩ lại, hai người họ quả thật dung mạo vô cùng giống nhau, cứ như huynh muội sinh đôi vậy. Nhưng mà Mộ Dung Phong thật là gan lớn thế sao? Nàng không phải là người cực kỳ yếu đuối chất phác sao?

Vậy Bạch Mẫn có phải là một nhân vật có thực không?!

 

~ Hết chương 18 ~

Đoạn này hơi ngắn nhỉ, chiều tối ta sẽ post thêm phần đầu chap 19    nhé :x

20/11 đi chơi vui nhé :x

18 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 18.2

  1. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s