Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 17.2

Đây đây, đoạn cả nhà mong chờ đây :x

Sry vì sự chậm trễ nhé, mấy hnay ta bận mờ :-s

(tiếp)

Bên kia Ngô Mông nói nhỏ với thê tử của mình Mộ Dung Du: “Sao ta thấy tam muội so với trước kia không giống nhau, ý ta là cử chỉ sao có vẻ tự tin hơn, chứ không nói tới dáng vẻ bề ngoài…mặc dù ta cũng thấy bộ dáng tam muội đẹp hơn trước kia, chẳng lẽ lại như đại tỷ nói, khỏi bệnh rồi tính tình cũng đổi khác sao?”

Mộ Dung Du mỉm cười: “Thiếp cũng còn thấy khó hiểu nữa là. Trước kia làm sao to gan được như này, thấy Hoàng thượng còn không sợ tới mức sắc mặt thay đổi sao, có lẽ đại tỷ nói là sự thật, ban đầu nghe đại tỷ nói tiểu muội là nhờ tam muội cứu ra, thiếp còn không tin, nhưng xem thế này, không chừng là thật, thiếp rất muốn hỏi nàng đã làm thế nào mà thuyết phục được Tứ thái tử bướng bỉnh ấy. Thiếp còn tưởng không ai khuất phục được hắn chứ. Nhưng bây giờ không biết nàng sẽ đối phó ra sao với Tư Mã Nhuệ đây, thiếp thấy hắn phát điên lên rồi, có chuyện gì mà tức giận ghê gớm vậy nhỉ?!”

 “Mộ Dung Phong!” – Tư Mã Nhuệ bước từng bước tới trước mặt Mộ Dung Phong, tóm lấy cánh tay nàng, hắn đang không biết tìm Mộ Dung Phong ở đâu thì Vương Bảo liếc mắt một cái, nói người mặc áo tím kia chính là Mộ Dung Phong, hắn nhìn tới một cái xem Mộ Dung Phong mật lớn đến đâu – “Người vừa trở về không biết điều ở lại trong phủ còn chạy ra vườn làm loạn cái gì? Một chút quy củ cũng không hiểu! Có phải muốn chết hay không?”

Mộ Dung Phong ngẩng đầu, mỉm cười nửa thật nửa giả nói: “Tứ thái tử, ngài nhẹ nhàng một chút có được không, hay người tính trực tiếp xử phạt thể xác đây? Tốt xấu gì cũng phải cho ta một cơ hội giải thích chứ.”

“Nhuệ nhi, chớ có vô lễ” – Thái Hậu bực mình nói – “Cái gì mà chạy ra vườn làm loạn, Phong nhi trở về liền đến thăm ta, ta cùng nàng đi hoa viên ngắm hoa, ngươi ở đâu tự dưng hầm hầm chạy đến, có mau buông Phong nhi ra không?”

Tư Mã Nhuệ sững sờ ngây ra, nhìn khuôn mặt tươi sáng trước mắt, nói từng chữ, từng chữ một: “Bạch! Mẫn! Sao lại là ngươi? Ngươi rốt cuộc là nam hay nữ vậy?” (Juu: ngố =]])

Mộ Dung Phong điềm điềm tĩnh tĩnh cười: “Tứ thái tử, ngài lại đùa rồi, cái gì Bạch Mẫn chứ? Phong nhi tất nhiên là nữ rồi, Tổ mẫu nhỉ.”

Tư Mã Nhuệ thân hình cứng đờ, bao nhiêu hình ảnh thay nhau hiện lên trước mặt hắn không thể chắp nối. Nhìn chằm chằm Mộ Dung Phong, làm sao có thể?! Làm sao có thể như vậy?! Bạch Mẫn và Mộ Dung Phong cuối cùng là có chuyện gì xảy ra? Nhất thời, hắn cảm thấy trong đầu lộn xộn thành một đám, hơn nữa, Mộ Dung Phong này hoàn toàn khác với Mộ Dung Phong trong ấn tượng của hắn, cứ như gỗ mục đột nhiên nở hoa vậy, cảm xúc trong lòng thật hỗn loạn, dường như có điểm thất vọng, có điểm mờ mịt. Hắn tuyệt đối sẽ không thích Mộ Dung Phong, nữ nhân nhàm chán như thế, cái đồ mỹ nhân đầu gỗ, không có gì thú vị cả (Juu: cái con nhỏ Mộ Dung Tuyết mới là đầu gỗ ấy >”<), nhưng mà nữ nhân trước mặt này rốt cuộc là ai đây? Bạch Mẫn hay là Mộ Dung Phong? Trong khoảng thời gian ngắn, điều duy nhất Tư Mã Nhuệ có thể làm là cầm tay Mộ Dung Phong đứng ngây một chỗ, hắn cảm thấy mình thật giống thằng ngốc.

“Nhuệ nhi, buông Phong nhi ra!” – Thái hậu đi tới kéo Tư Mã Nhuệ một cái, có phần khó hiểu trước phản ứng của tôn nhi, dường như nhìn thấy chuyện gì khủng khiếp lắm nên mới có vẻ ngơ ngác thế, nhưng Mộ Dung Phong chỉ thản nhiên cười, cũng không phản ứng gì – “Phong nhi rõ ràng là nữ, con làm sao vậy, ban ngày ban mặt lại nói mơ à!”

Tư Mã Nhuệ nhìn Mộ Dung Phong chằm chằm, vẫn còn mơ hồ, buông lỏng tay ra, Mộ Dung Phong khẽ cười cười, hướng Thái hậu thi lễ rồi nhẹ nhàng nói – “Tạ ơn Tổ mẫu” – Ánh mắt nhẹ nhàng thoáng thấy Tư Mã Nhuệ chợt cười, nụ cười mang theo mấy phần tà ác, không có bất kỳ ai nhận ra, mọi người đều chỉ chú ý đến Mộ Dung Phong cũng không để ý đến Tư Mã Nhuệ đã bình tĩnh trở lại, thoạt nhìn chỉ thấy hắn có vẻ ngây ngốc.

  “Ngươi rốt cuộc là Mộ Dung Phong hay là Bạch Mẫn?” – Tư Mã Nhuệ nhìn chằm chằm Mộ Dung Phong, đầu óc tỉnh táo hơn nhiều, hoàn toàn không nhìn ánh mắt của những người khác, cũng không để ý tới Tổ mẫu ngăn cản, bây giờ hắn phải làm cho rõ ràng, Bạch Mẫn và Mộ Dung Phong rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.

 

“ta đương nhiên là Mộ Dung Phong rồi” – Mộ Dung Phong điềm tĩnh nói, ánh mắt trong trẻo mà cười thầm trong bụng – “Bạch Mẫn là ai vậy? Tứ thái tử, ngài sao vậy? Có phải nhận nhầm người rồi không?”

“Ta không phải người mù, làm sao nhận nhầm người được” – Tư Mã Nhuệ tức giận, thở ra một hơi, nhìn Mộ Dung Phong oán hận nói – “Đi, Mộ Dung Phong, cùng ta về tính sổ tiếp” – Nói xong bèn xoay người bước đi, bước được hai bước lại quay đầu nhìn Mộ Dung Phong, lớn tiếng nói – “Mộ Dung Phong! Theo ta trở về!”

 

~ Hết chương 17 ~

Còn 170 chương nữa =]]

32 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 17.2

  1. Yeu 2 nang qua ak, hjhj thjk that, ngay nao cung duoc doc truyen 2nang vjet thj hay bjet may. Em dj hoc hoaj nen chang co thoi gjan len mang neu khong em xjn post chuyen cua 2 nang sang djen dan cua em ruj. Yeu qua dj, mj caj ne. Umpa chut

  2. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s