Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 16.1

Chap này vui lắm ý :x

Chương 16

Edit: Juu_chan

Nha đầu Mộ Dung Phong này không phải đáng ghét bình thường đâu, mà là cực kỳ đáng ghét. Đáng ghét tới mức hắn muốn lập tức lôi nàng đến trước mặt, hung hăng đập cho nàng một trận mới hả dạ.  

Hắn mang theo Vương Bảo vội vàng rời phủ Đại thái tử trở về phủ của mình, cả sân chỉ thấy toàn người hầu đang lặng lẽ làm việc, vừa gặp ngay Xuân Liễu đang sửa soạn vật phẩm, nhưng không có thấy Mộ Dung Phong, Xuân Liễu nói nàng vừa mới cùng Yên Ngọc đi thỉnh an Thái hậu nương nương rồi.

Tư Mã Nhuệ lại chạy tới cung Tường Phúc, được lắm, lại không thấy người,  cung nữ trong cung nói Thái hậu nương nương và Tứ thái tử phi đã cùng đi dạo hoa viên rồi, hoa viên nào chứ, biết là trong cung nhưng chẳng rõ là hoa viên nào, chẳng lẽ phải đi hỏi từng người từng người một, đến từng nơi từng nơi tìm?

Tư Mã Nhuệ thật sự đã phát hỏa rồi, lại không có nước đâu mà dập. (Juu: *nín cười* nín cười*)

Mà Mộ Dung Phong thì đang cùng Thái hậu ở hoa viên thưởng cúc, vừa thấy Mộ Dung Phong đến, Thái hậu thực sự cực kỳ vui vẻ, nắm lấy tay Mộ Dung Phong, tươi cười tràn đầy khuôn mặt. Mộ Dung Phong thi lễ rồi đem mấy thứ đồ chơi nhỏ mua ở dọc đường dâng lên Thái hậu, toàn đồ thủ công vụng về thô ráp, nhưng Thái hậu chưa bao giờ thấy qua nên rất thích.

Các đại thần trong triều thường tiến cung những vật phẩm xinh đẹp, tinh mỹ, trân quý, hiếm có không kể hết, nhưng có ai là thật lòng? Thái hậu thừa biết, đưa này đưa kia, chẳng qua cũng chỉ là muốn niềm vui của Thái hậu, gián tiếp làm Hoàng thượng vui vẻ, có thể được khen thưởng. Nhưng Mộ Dung Phong không như thế, nàng chính là thấy chúng đáng yêu thú vị nên mới mua về cho Thái hậu vui, cho nên Thái hậu mới thực sự thích, những thứ có thể mua bằng tiền, nếu muốn, Hoàng thượng có thể mua cả một xe ngựa về, nhưng tấm lòng chắc chẳng bằng một phần của Mộ Dung Phong.

Hoa viên cúc nở rộ, hương thơm ngào ngạt, Tiểu Đức Tử đi theo phía sau hầu hạ, hai cung nữ theo hầu Thái hậu cũng vui vẻ, vui vẻ đi theo chậm rãi thong dong trong vườn.

“Phong nhi, chúng ta đến đình lý phía trước ngồi nghỉ ngơi uống trà đi, con ấy, vừa mới từ bên ngoài trở về, cơ thể nhất định rất mệt mỏi” – Thái hậu thân thiết nói.

“Cám ơn Tổ mẫu” – Mộ Dung Phong nhu thuận cười, đối với nàng mà nói, Thái hậu cũng chỉ là một bà lão mà thôi, ở thời đại kia của Bạch Mẫn, nàng cũng có bà nội, bà ngoài, nàng không sợ Thái hậu, có gì đáng sợ đâu, mạc danh kỳ diệu xuất hiện tại triều đại này, sinh mệnh đối với nàng mà nói, cũng chỉ là một giấc mộng thời gian mà thôi, nói không chừng một khắc nào đó tỉnh lại đã thấy mình ở một triều đại khác, một thế giới khác.

Bên ngoài có một thái giám chạy tới nói nhỏ với Tiểu Đức Tử vài câu, Tiểu Đức Tử bước lên vài bước, thưa với Thái Hậu và Mộ Dung Phong: “Thái hậu nương nương, Tứ thái tử phi. Người của phủ Đại thái tử vừa tới nói người nhà Tứ thái tử phi đều đang ở trong phủ Đại thái tử, thỉnh Thái hậu nương nương cùng Tứ thái tử phi có muốn tới gặp qua một cái không?”

“Thật không?” – Thái hậu tủm tỉm cười nhìn Mộ Dung Phong – “Phong nhi, có muốn qua gặp một cái không?”

Mộ Dung Phong cười, nhìn Tiểu Đức Trư nói: “Đức công công, phiền ngươi chuyển lời với công công vừa tới một tiếng, Mộ Dung gia dù có hưng thịnh cũng không thể vô lễ như thế, một đám người tuổi còn nhỏ, sao dám bảo Thái hậu phải tới thăm, thật quá thất lễ. Phiền hắn chuyển lời tới người nhà Phong nhi một tiếng, có thời gian ta sẽ qua thăm.”

Tiểu Đức Tử thầm nói trong lòng, Mộ Dung Phong quả nhiên có tri thức, hiểu lễ nghĩa, lời này nói ra, làm cho người ta nghe cũng thoải mái, chẳng trách Thái hậu sủng ái nàng như thế, nói thật, có khi Đại thái tử phi cũng chẳng để ý được như nàng. Xoay người đi đến chỗ thái giám kia nói vài câu, thái giám nọ vội vàng xoay người rời đi.

“Phong nhi” – Thái hậu trong lòng vui vẻ, Mộ Dung Phong này thật không chê vào đâu được, lúc nào cũng thản nhiên, nhưng tình lý cũng chẳng kém mảy may, cũng không nhất thiết vì mình là Thái hậu, thống lĩnh hậu cung, mà chỉ là vì thứ bậc tuổi tác mà thế, càng làm cho Thái hậu thoải mái, vui vẻ.

(cont)

 

 

 

P/S: phần còn lại tối nay ta post tiếp nhớ :-*

17 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 16.1

  1. Haha, xem Duệ ca chạy tới chạy lui tìm Phong tỷ mà sướng quá đi, anh hống hách nhiều rồi, cho anh nếm mùi một chút để biết lão bà của anh lợi hai như thế nào.
    Mà ta cũng phục Phong tỷ quá, nịnh bà của chồng siêu thật đi, có thái hậu làm chỗ dựa không lo bị ai bắt nạt rồi, chắc tại càng phú quý càng nhiều lừa lọc nên thái hậu càng quý tấm chân tình của tỷ ấy.
    Cám ơn nàng đã dịch truyện nha

  2. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s