Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 16.2

(tiếp đây)

Nửa canh giờ sau, Thái hậu đang ngồi uống trà cùng Mộ Dung Phong trong hoa viên tiểu đình, không xa có một đám người đi tới, chính là đoàn người Mộ Dung Thiên.

Lời nói của thái giám vừa chuyển tới tai Mộ Dung Thiên, dọa nàng căng thẳng muốn chết, thật là mất quy củ, nguyên là muốn cho thái giám thỉnh Thái hậu tới đây uống rượu, nhân tiện Hoàng thượng và Hoàng hậu đang ở đây, nhưng quên mất Thái hậu là người tôn quý nhất hậu cung, sao có thể dời bước đến phủ Đại thái tử gặp bọn họ. Vì thế, làm chút nghỉ ngơi sau, Mộ Dung Thiên khách khí mời mọi người đi dạo hoa viên ngắm hoa, coi như tìm cho mình một lối thoát, vội tới thỉnh tội với Thái hậu.

Thái hậu nhìn bọn họ tới gần, nói với Mộ Dung Phong: “Tỷ tỷ của con thật là thông minh, xem kìa, lời của con vừa chuyển đi, đây không phải đã tới thỉnh tội rồi sao? Chỉ là quấy nhiễu chúng ta yên ổn, thật chẳng vui gì cả, không bằng chúng ta hai người ngồi đây lẳng lặng chuyện trò.”

Mộ Dung Phong mỉm cười, liếc mắt một cái nhìn thấy Mộ Dung Tuyết, nhưng hơi sửng sốt, làm sao mà Hoàng thượng lại đi cạnh Mộ Dung Tuyết?

Tuy Mộ Dung Phong chưa từng đích thân gặp qua Hoàng thượng, nhưng trong phủ Tứ thái tử có bức họa Hoàng thượng, chắc chắn không nhận nhầm. Chỉ là nhìn mặt Hoàng thượng có chút ái muội, khiến trong lòng Mộ Dung Phong có một dự cảm không lành. Mộ Dung Thiên mời khách nhất định có cái lý của nàng, nhưng chỉ e thông minh không phải lối, trái lại còn rước thêm phiền toái cho Mộ Dung Tuyết.

Đang nghĩ ngợi thì từ xa truyền đến tiếng người la hét: “Mộ Dung Phong, xú nha đầu, ngươi mau ra đây cho ta!” (Juu: há há =]])

Mọi người đều sửng sốt, Thái hậu liếc mắt một cái nhận ra ngay là bảo bối tôn tử Tư Mã Nhuệ của mình, đang đứng cách đó không xa hướng về phía nhóm người này hét to, quay đầu nhìn Mộ Dung Phong, lại thấy trên mặt Mộ Dung Phong có chút ý cười lộ ra cùng mấy phần bướng bỉnh, cảm thấy đối phó với tôn nhi bất hảo này, sợ là chính mình cũng không nhất định có được biện pháp như Mộ Dung Phong, nếu không tôn nhi đã chẳng ngày ngày đến cung Tường Phúc làm phiền bà, không ngừng đòi bà gọi Mộ Dung Phong lập tức trở về.”

“Tổ mẫu, người có tin không, chàng nhất định còn không biết ai là Phong nhi?” – Mộ Dung Phong bướng bỉnh nói, nhìn Thái hậu, hì hì cười, rõ ràng không phải. Như vậy cũng tốt, dù cuộc sống trong cung không mấy thú vị, nhưng có một “ông chồng” dở hơi như vậy, nhất định sẽ không quá nhàm chán.

Thái hậu mỉm cười, trong lòng ấm áp, bất hảo như thế, mọi người chỉ e tránh không được tôn nhi, lại có được một thê tử tuệ tâm thanh tú thế này, đột nhiên bà cảm thấy đây là một chuyện vô cùng thú vị, nhìn mọi người xung quanh bằng ánh mắt ôn hòa, cuộc sống có chuyện thú vị thế này, còn sống quả không uổng phí.

Nói thật, Tư Mã Nhuệ cũng không biết trong đám người này, ai mới là Mộ Dung Phong.

Hắn đã gặp qua Mộ Dung Phong, nhưng chỉ nhớ hình dung mơ hồ, cụ thể Mộ Dung Phong bộ dáng ra sao, hắn thật sự không nói nên lời, trên đường nghe thái giám phủ Đại thái tử nói, đoàn người Đại thái tử phi từ phủ Đại thái tử đi tới hoa viên ngắm hoa, nhân tiện thỉnh an Thái hậu nương nương, vốn muốn mời Thái hậu nương đến phủ Đại thái tử chơi, nhưng Tứ thái tử phi lại nói không hợp đạo lý, bèn đổi lại là Đại thái tử phi tới thỉnh an.

Tư Mã Nhuệ nghe thái giám nói vậy, trong lòng thầm khen một tiếng, nha đầu Mộ Dung Phong này quả thật rất hiểu sự. Vội vàng chạy tới, gặp ngay một đám tiểu thư trang điểm xinh đẹp, nhất thời hắn không biết Mộ Dung Phong trốn ở chỗ nào, cho nên tức giận hô to.

Tiếng hô này làm cho Hoàng thượng và Hoàng hậu giật mình, Hoàng hậu còn có chút xấu hổ, trước mặt Mộ Dung Thanh Lương mà Tư Mã Nhuệ cũng thật không biết chừng biết mực, chỉ e người trong thiên hạ còn chưa biết nó không trông mong gì Mộ Dung Phong, biết nói thế nào đây, cha của Mộ Dung Phong cũng đang ở đây nữa.

Hoàng thượng quay đầu nhìn thoáng qua con, lại cười với Mộ Dung Tuyết, nói – “Chẳng trách cha ngươi không gả ngươi cho Nhuệ nhi, đổi lại là ta cũng không thể.” – Ngẫm nghĩ một chút, có vẻ không ổn, không từ bỏ được Mộ Dung Tuyết, sao bỏ được Mộ Dung Phong? Còn nữa, Mộ Dung Phong thế nào mà không bằng được Mộ Dung Tuyết, khiến Mộ Dung Thanh Lương ra quyết định giữ một bỏ một như thế?

~ Hết chương 16 ~

20 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 16.2

  1. Nữa, cho nữa đi, lâu quá 2 người mới gặp nhau mà. Sắp có chuyện vui để xem rồi. Bạn cố cho ra liền mạch cuộc gặp gỡ của 2 người nha, đừng đứt quãng, xem bứt rứt lắm.

  2. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s