[Tự sướng] – Nàng là ai? – Chương mở đầu

Fic này Juu viết với tinh thần tự sướng và tự phát rất cao, hoàn toàn không có chủ định gì, ý tưởng thì thay đổi xoành xoạch. Mới được 4 chap thôi nhưng trước phong trào nhà nhà viết fic, người người mần fic, ta cũng ham hố mà bày ra khoe. Mong rằng chẳng may nếu ta bế tắc chỗ nào các nàng sẽ chỉ đường giúp ta :”> Fic dở đừng chê, chém quá cũng đừng ném đá :”> Cám ơn mọi người đã bỏ thời gian đọc những dòng tự sướng hâm hâm này của ta.

 

 

Mở đầu

 

Trước kia nơi này là phủ thượng thư.

Lão từng là thượng thư, giờ đang ngồi uống rượu trong vườn, mắt buồn rầu nhìn xa xăm. Cảnh vật chật chội cũng chỉ đến bức tường rêu cũ mòn mà dừng lại, nhưng dường như tâm trí lão đã vượt qua bờ tường kia đi rất xa. Vẫn chưa đến trưa, lẽ ra bên ngoài kia phải còn tiếng chợ búa nói cười…

–         Bẩm ông… – Thằng đầy tớ mặt có chút ngại ngần, đi tới gần lão báo chuyện,

–         Có chuyện gì? – Lão không nhìn nó, tựa hồ hồn vía vẫn để ở ngoài xa xôi kia.

–         Cậu Trần tới đưa sính lễ…

“Choang!”

Chén rượu chợt tuột khỏi tay lão thượng thư, rơi xuống đất vỡ tan. Tên đầy tớ thấy vậy càng hoảng hốt, mặt cắt không còn giọt máu, chỉ biết nhìn trân trân xuống những mảnh chén vỡ nằm giữa vũng rượu.

–         Nó đã quay lại rồi sao? – Lão lẩm bẩm. Trên khóe môi nhăn nhúm lờm xờm râu bạc bất giác xuất hiện nụ cười, nửa như mừng vui, nửa như chua chát.

Phòng khách.

Vân vê chén trà trong tay, lão thượng thư hỏi han người khách mấy câu xã giao, trong lòng trăm nỗi băn khoăn không sao lý giải được. Lão ngại nhìn thẳng vào mặt hắn, thỉnh thoảng vờ như vô tình, lão nhìn hắn rất nhanh, đủ để nhận ra con người trước mặt đã thực sự trưởng thành rồi.

Lão lại loanh quanh nói chuyện thiên hạ, nhưng mà cái thiên hạ thối nát này thì còn gì để mà nói chứ.

Người khách đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào ánh mắt ưa trốn tránh của lão, nói một cách chân thành.

–         Bác Dương, con muốn đón Quỳnh Như.

Lão khẽ giật mình, hắn cũng không gọi lão là “đại nhân” khách sáo nữa. Lão nhìn hắn một lát, rồi chậm rãi trả lời, giọng nói không giấu nổi sự xót xa:

–         Ta biết ngày xưa ta có lỗi với hai con nhiều lắm, nhưng chuyện đã xảy ra rồi, không thay đổi được. Quỳnh Như bây giờ chẳng khác gì đã chết, con còn cả tương lai phía trước, đừng vì nó mà liên lụy đến thân.

Hắn mỉm cười ấm áp, mắt mở to cương nghị, không có một ánh buồn nào.

–         Nàng là vợ con, không thể nói là liên lụy.

–         Ta không đồng ý, con về đi!

Nói xong lão chậm rãi đứng dậy quay lưng đi vào nhà trong, không để người kia nhìn thấy biểu tình buồn bã dằn vặt đang bủa vây lấy khuôn mặt mình. Lão đã khiến hai người họ lỡ dở một đời, con gái lão thì thôi bỏ đi, chứ con trai nhà người ta, lão không dám tổn hại thêm nữa.

–         Con sẽ quỳ ở đây cho tới khi nào bác chấp nhận con! – Hắn lớn tiếng quả quyết.

–         Tùy con.

Rồi nó sẽ sớm bỏ cuộc thôi. Ai kiên nhẫn hơn được người già?

Ngày hôm sau.

Hắn vẫn quỳ ở trước sân.

Gia nhân đi lại trong nhà đều nhìn hắn ái ngại. Lão Dương coi như không thấy, vẫn điềm nhiên uống rượu trong vườn sau.

Hai ngày nữa trôi qua.

Hắn vẫn không suy chuyển.

Lão Dương lại uống rượu, nhưng bàn tay cầm chén đã có đôi chút bồn chồn.

Ba ngày nữa trôi qua.

Đêm đã khuya lắm.

Lão Dương đứng trong góc tối của phòng khách nhìn bóng chàng trai si tình dưới ánh trăng. Chán nản. Lão thở dài, mí mắt nhăn nheo run run cụp xuống. Lão chậm rãi quay vào nhà trong nằm nghỉ.

Lão đi nằm chưa được bao lâu thì thấy cửa đập dữ dội, gió thốc cát bụi bay đầy vào phòng. Bên ngoài bọn gia nhân hô hoán nhau dậy đi đóng cửa, che đậy kho thóc. Cơn giông lớn thế này, chắc là sẽ có mưa to đây. Lão Dương toan ngủ nhưng nghĩ thế nào lại xuống giường xỏ giầy, khoác áo đi ra ngoài. Lão ghé phòng con gái lão. Cửa phòng sớm đã được đóng chốt cài then cẩn thận, Quỳnh Như vẫn an tĩnh nằm trên giường, chẳng hề thay đổi, hóa ra năm năm cũng chỉ như một ngày. Lão nhẹ nhàng đóng cửa lui ra. Bên ngoài gió ngày một lớn, lão phải đi nép sát vào tường kẻo không bị gió xô ngã. Lão đi ra phòng chính, nhìn ra sân bất giác giật mình. Một tia sét lớn đánh ngang trời phía trước nhà, kèm theo một tiếng nổ váng vất đầu óc. Trong ánh chớp lóe lên, lão thấy bóng dáng kẻ si tình vẫn thủy chung quỳ trước sân nhà lão, thần sắc hắn tiều tụy đi trông thấy, nhưng đôi mắt vẫn ngời lên ý chí kiên định. Lão Dương vừa kinh ngạc vừa xót xa, vội lập cập chạy tới bên hắn.

–         Đứng dậy đi con, vào nhà đi, sắp có mưa lớn rồi.

–         Con chỉ đứng dậy khi bác đồng ý nhận con làm rể.

Bất lực, lão thở nhẹ ra một cái rồi lấy hết sức đỡ hắn dậy.

–         Ta đồng ý, con muốn sao cũng được, vào nhà đi đã, mưa đến nơi rồi.

Hắn quỳ cả bảy ngày, hai chân đã sớm mất cảm giác. Lão gọi thêm hai gia đinh nữa tới dìu hắn vào phòng khách, lại kêu bọn người hầu nấu chút đồ ăn ấm nóng cho hắn.

Sau khi uống trà gừng, thần sắc hắn đã khôi phục mấy phần. Bấy giờ lão Dương mới từ tốn nói:

–         Bây giờ con muốn làm gì, ta không phản đối nữa. Nhưng ta muốn con ở lại đây với ta.

Hắn ngạc nhiên nhìn lão. Không để hắn kịp hỏi, lão đã tiếp lời:

–         Đăng Thụ không còn, mẹ nó sau khi Quỳnh Như thành ra thế kia cũng đã qua đời. Bây giờ người thân của ta chỉ còn một mình Quỳnh Như, ta thật không muốn rời xa nó.

Nhấp một ngụm trà, lão lại nói:

–         Thái Bảo, ta biết con cũng đơn thân, chi bằng về đây sống với ta. Cho dù Quỳnh Như mai này ngọc nát hương tàn, ít ra còn bớt cô quạnh.

Trần Thái Bảo xúc động nhất thời không nói nên lời, nhìn lão thượng thư già đầy cảm kích. Bình tâm lại, hắn vội vàng quỳ xuống lạy, cảm khái kêu lên:

–         Cha!!!

 

Bình tâm ăn uống một lát rồi bọn họ ai về phòng nấy. Đêm đó giông gió to lớn như vậy một hồi lâu, nhưng cuối cùng lại không có mưa.

 

 

 

9 thoughts on “[Tự sướng] – Nàng là ai? – Chương mở đầu

  1. Ta chỉ có thể nói sơ sơ là chuyện này nói về 2 anh chị yêu nhau mà ứ được ở bên nhau. Cha mẹ chị đuổi anh đi, bắt chị cưới người khác, chị phát bệnh nằm liệt giường hôn mê. 5 năm sau anh đã hoành tráng hơn và trở lại cầu hôn…
    tiếp theo thì mọi người đọc đó đó, cái vụ tiền truyện này ta định sẽ thêm thắt dần về sau, nhưng mọi người hỏi thì ta spoil cũng được :)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s