Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 10.2

*phù*

sry mọi người, h mới post nốt chap 10 được, chap 11 thì mọi người níu áo réo tên E_chan mà đòi naz, Juu đi choy đây \:d/

(tiếp)

Tư Mã Nhuệ không phải kẻ ngốc, từ ngày đầu tiên thấy tố y công tử này, hắn biết ngay, người này đến xem Nguyệt Kiều múa còn có mục đích khác, không chỉ là vì ái mộ tài múa của Nguyệt Kiều, huống ồ cả Túy Hoa Lâu này ai cũng biết Nguyệt Kiều là người của Tư Mã Nhuệ, căn bản không có ai ngốc đến mức đến giành người với hắn, cho dù tố y công tử không biết chuyện này, ba ngày qua ở đây chắc cũng phải biết chút gì đó.

“Cùng lắm cũng chỉ là một thanh lầu nữ tử thôi, vị huynh đệ này đã quá hưng sư động chúng rồi” – Hắn lười biếng liếc xéo tố y công tử, ba ngày nay tố y công tử này toàn mặc áo lụa (Juu: tố y công tử ko mặc tố y [áo lụa] thì mặc bố y[áo vải] sao =.=”), mà chẳng hề trùng lặp, khiến người ta thấy, quả thật áo trắng hơn tuyết, nổi bật không tầm thường.

Tố y công tử vẫn cười cười yếu ớt như cũ, nhìn xa xa Nguyệt Kiều đứng ngây ra trên đài, lại nhìn Tư Mã Nhuệ, mỉm cười nói: “Nguyệt Kiều cô nương là người Tứ thái tử âu yếm, ta cũng không có ý định tranh đoạt, đến đây vì muốn gặp Tứ thái tử, cũng phí mất của ta công sức ba ngày.”

“Ngươi là ai?” – Tư Mã Nhuệ nhẹ giọng mà nghiêm khắc hỏi, hắn thực sự không thích loại cảm giác này, đối phương dường như biết tường tận về hắn, mà hắn hoàn toàn không biết đối phương là nhân sĩ phương nào.

Tố y công tử nhẹ nhàng cười, rót chén nước trà cho Tư Mã Nhuệ, nói: “Nào, Tứ thái tử, trà này quả không hổ danh, uống một chén cho thông cổ họng nào, việc gì phải bực bội, không phải đang hoài nghi ta từ đâu tới sao? Ngươi uống trà rồi từ từ ta nói cho mà nghe.”

Tư Mã Nhuệ cười: “Hay lắm, Tư Mã Nhuệ ta hiếm khi gặp được người thú vị như ngươi, được, ta sẽ vừa uống trà, vừa nghe ngươi từ từ nói.”

“Như vậy mới tốt chứ” – Tố y công tử mặt vẫn mang ý cười như thế, nhìn tựa như  gió xuân.

Tư Mã Nhuệ cười, thầm nghĩ: E rằng chuyện người này sắp nói ra cũng không làm người ta thấy không yên.

Tố y công tử nâng chén trà, ngắm nhìn lá trà dập dềnh trong chén, ánh mắt trong veo như nước, ngữ khí vẫn bình thản trầm tĩnh – “Ngươi có thể gọi là Bạch Mẫn” – Bỗng nhiên, ngước mắt nhìn về phía Tư Mã Nhuệ, mỉm cười, nói tiếp – “Tứ thái tử không thể dứt bỏ ái tình sao?”

Tư Mã Nhuệ lại chớp mắt một cái, thần sắc có phần hoảng hốt, hắn nhìn tố y công tử vừa tự xưng Bạch Mẫn này, chỉ cảm thấy Bạch Mẫn này cử chỉ hành động nào cũng đều có vẻ nhàn nhã tiêu sái, nhất là cái ánh mắt kia, nhìn thôi cũng khiến tim người ta đập loạn, dù hắn đã thấy hết mỹ nhân trên đời(Juu: ca lại tự sướng rồi =.=”), không thể không công nhận, may thay Bạch Mẫn này là nam nhân, nếu không chắc sẽ mê hoặc hết tất cả người trong thiên hạ mất. – “Cái gì?”

Bạch Mẫn cũng hơi chớp chớp mi, nhìn Tư Mã Nhuệ, ôn tồn nhỏ nhẹ nói: “Bạch Mẫn muốn Tứ thái tử giao một người, không biết Tứ thái tử có từ chối không?”

“Nguyệt Kiều?” – Tư Mã Nhuệ quay đầu nhìn lại Nguyệt Kiều vẫn còn đứng ngây ra ở kia, lại nhìn Bạch Mẫn, hỏi.

Bạch Mẫn nhẹ nhàng lắc đầu, mỉm cười nhấn mạnh từng tiếng: “Bạch Mẫn đã nói là không muốn Nguyệt Kiều cô nương, người Bạch Mẫn muốn, là Mộ – Dung – Tuyết.”

Tư Mã Nhuệ suýt sặc ngụm nước trong cổ họng, hắn chằm chằm nhìn Bạch Mẫn, ánh mắt trở nên hung ác, như thể muốn ăn tươi nuốt sống đối phương: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

“Ta là Bạch Mẫn mà” – Bạch Mẫn thản nhiên như không trả lời – “Mới thế ngươi đã phải hỏi…Ta biết ngươi còn nhiều chuyện muốn hỏi…ta từ đâu tới? Vì sao hỏi chuyện Mộ Dung Tuyết? vân vân…” – Bạch Mẫn cười nhẹ, nói tiếp –“Bất quá, muốn biết đáp án những chuyện này, cũng phải trả một cái giá đáng kể.”

Tư Mã Nhuệ chau mày: “Cái giá ? Cái giá gì? Hay là Bạch huynh đệ ra giá đi”

Bạch Mẫn vẫn giữ nét cười trên mặt, tựa như bằng hữu quen thân nói chuyện phiếm, Nguyệt Kiều ở xa thật không biết hai người họ đang làm cái gì, chỉ thấy tố y công tử vẻ mặt điềm đạm ý cười, trái lại Tư Mã Nhuệ biểu tình không ngừng biến hóa, khi thì bình thản khi thì phẫn nộ, khi thì im lặng khi thì táo bạo.

“Như vậy là, Tứ thái tử thực sự không biết Bạch Mẫn là người thế nào, từ đâu tới, sao lại liên quan tới Mộ Dung Tuyết rồi. Bạch Mẫn biết Tứ thái tử thực sự rất tò mò mà” – Bạch Mẫn ôn hòa nói.

 

 

~ Hết chương 10 ~

18 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – Chương 10.2

  1. ta đang tự kiềm chế bản thân để hem đọc tr, để dành bao h nàng edit xong ta mới đọc 1 thể ^^ nhưng mà cái tình trạng này ta thấy khó có thể thực hiện wa’, nhìn mọi ng` com sôi nổi, ta cũng mún com
    aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    *nhịn cơm* *nhịn cơm* :))

  2. Pingback: tieu thuyet | Nhan Lam Các

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s